Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.
hấy mình đang ở gần một ân trạch không đáng tin cậy.
Tớ với hạnh phúc mà tớ khát vọng từng là mối quan hệ giả tưởng ngưỡng mộ và được ngưỡng mộ, nhưng khi anh ấy cứng cáp đi vào trong cơ thể tớ, khi đang ngủ say, anh ấy đột nhiên nhân lúc tớ không đề phòng, dang rộng cánh tay sờ mó khắp người tớ, tớ đã đứng ngang hàng với niềm hạnh phúc đó.
Tớ đã quên mất tiền nhân hậu quả của cao trào, nhưng tớ không thể không thừa nhận, sức mạnh lâu nay nặng nề và sâu sắc như thế nào. Khi mới làm quen với thứ tiếng Đức mà Mark Twain đã nói suốt ba mươi năm, tớ lại phải đi học tiếng Đan Mạch mà cả thế giới chỉ có năm triệu người sử dụng, nhưng khi học thứ tiếng này, tớ rất có hứng thú. Cậu biết không, đất nước này từng là một cường quốc ở Bắc u, nhưng từ thế kỉ XVIII tới nay, trước sau nó đã đánh mất Thụy Điển và Na Uy, trong chiến tranh thế giới thứ hai nó lại bị nước Đức xâm chiếm mất hai công quốc.
Thực ra tớ với anh ấy không phải là tình yêu mà chính xác hơn nó là sự lừa dối lẫn nhau.
Anh ấy từng nói, Đan Mạch giống như một “đất nước lý tưởng” mà Lão Tử từng nói, thu nhập bình quân đầu người của nó đứng thứ tư thế giới, có một thể chế kinh tế bình đẳng, giống như giai đoạn cao cấp của chủ nghĩa xã hội. Tớ nghe đến say mê, khi tớ quyết định một lần nữa làm quen và thích cái đất nước hoàn toàn mới mẻ này thì anh ấy lại liên quan tới một vụ lừa đảo liên hoàn, nợ người ta rất nhiều tiền, anh ấy không trả nổi, tớ cũng bị trách nhiệm liên đới. Tớ và anh ấy cùng vào tù, có cảm giác như bị cho vào chảo dầu và chiên lên. Anh ấy bị phạt hai mươi năm tù, còn tớ vì không có trách nhiệm trực tiếp nên bị phán hai năm. Ở trong tù, thi thoảng chúng tớ gặp nhau ở nhà ăn, gương mặt anh ấy đã mất đi mọi biểu cảm, nhất là khi nhìn thấy tớ, giống một người đã mất đi toàn bộ ký ức. Có một hôm, tớ đứng ngay sau lưng anh ấy để xếp hàng lấy bánh mì, người đằng sau cố ý chen lên trước, khi chen tới chỗ anh ấy, anh ấy quay lại chửi người đó bằng những lời vô cùng tục tĩu, chửi xong nhìn thấy tớ, lại giả bộ như không thấy gì. Tớ đau lòng lắm, quyết định sẽ tự sát trong ngục. Nhưng có một hôm, một chuyện tình cờ lại xảy ra.
Có người vượt ngục, sau đo bị bắt lại và bị xử phạt rất nghiêm. Người vượt ngục có một đứa con mới ra đời được nửa năm, bởi vì quá nhớ con mình nên mới làm liều. Ngày thứ ba sau khi bị bắt trở lại, cô ấy tự sát, hôm đó tớ tỉnh dậy đi vào nhà vệ sinh công cộng thì thấy có một đám người vây quanh trong đó, cô ấy đã chết, nằm trên mặt đất, cảnh tượng đó rất đáng sợ, nhưng những người theo dõi không những không đồng cảm với cô ấy, mà còn chỉ trỏ nọ kia, thậm chí còn bật cười lớn. Tớ sợ hãi trước cảnh tượng đó, và tớ cũng không muốn mình bị chết ở một nơi bẩn thỉu và vô nhân tính như thế, khắp nơi đều là những người gần như bị điên, khắp nơi đều là những gương mặt lạnh lùng và ánh mắt chết chóc, tớ không muốn mình cũng như vậy. Cuộc sống đã khiến tớ phải chịu đựng đủ mọi nỗi khổ, tớ nhất định phải thoát ra. Tớ không có quyền sinh nhưng tớ có quyền lựa chọn cái chết. Nếu không, cái chết của tớ khác gì của loài kiến.
Tiểu Liên, hình phạt hai năm mới được chín tháng, tớ rất muốn gửi mọi bản thảo mà tớ viết từ ngày đầu tiên tới Đức cho tới hôm nay cho cậu, tớ thực sự sợ nếu không gửi cho cậu, có một ngày những tâm huyết của tớ sẽ không cánh mà bay. Tớ thực lòng hy vọng nó có thể xuất bản. Thân thể tớ giờ mệt mỏi lắm rồi, nhưng trái tim tớ vẫn không bao giờ gục ngã. Nếu cậu có thể giúp tớ xuất bản chúng, ở trong cái nhà giam tăm tối này, tớ sẽ thấy thêm ấm áp, nếu không được thì cũng đừng miễn cưỡng, mọi việc đều do trời định, không thể cãi lại được. Tóm lại, cậu là người mà tớ luôn muốn tâm sự bao nhiêu năm nay, mặc dù chỉ có qua mà không có lại, đương nhiên nguyên nhân là do tớ.
Giữa bạn bè với bạn bè luôn có một sợi dây vô hình liên kết, cuối cùng sẽ thành sự kỳ thác, nhất là đối với tớ.
Cám ơn cậu, Tiểu Liên.
Đọc xong bức thư, mắt Tiểu Liên đã nhòa lệ, vì người bạn đã nhiều năm không gặp của cô, vì số phận đau khổ nhưng kiên cường của Đại Vân. Cô lập tức gọi điện thoại bảo Phương Thành đến với cô, bởi vì cô càng ngày càng cảm thấy có nhiều tình cảm không thể xác định được.
Anh cười.
Một lúc sau, anh nói:
- Khi anh ở Đức còn tới trường Đại học Nghệ thuật Heidelberg để thăm chàng sinh viên Trung Quốc hai mươi lăm tuổi đó. Anh mời tất cả các lưu học sinh Trung Quốc ở đó, em chú ý nhé, chỉ riêng ở Đức là anh không có giao tiếp gì với người châu Âu. Nhìn những sinh viên nhỏ hơn anh mấy tuổi, anh nhớ tới hồi mình ở Nhật học hội họa, họ giống như những người phiêu bạt vô định, rất yếu đuối, họ rời khỏi văn hóa phương Đông truyền thống, lại không cảm nhận được sự thay đổi của Trung Quốc, nỗi nhớ của họ với Trung Quốc chỉ là “càng gần quê hương càng sợ”, nhưng lại sợ mình ở Đức học hành không tốt. Anh hỏi họ nửa năm trước có phải là có một người phụ nữ Trung Quốc tên Dancy từng tới đây làm mẫu không, họ đều vô cũng kinh ngạc.
Tiểu Liên c