XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

với Tiểu Liên mà nói, tất cả những điều này đều chỉ như một câu chuyện cười, ba trăm sáu mươi lăm ngày ngọt ngào vẫn như ẩn hiện trước mắt, nhưng những hồi ức đẹp đó đối với cô lúc này chẳng khác nào một sự mỉa mai. Có lúc Tiểu Nhiên nhìn thấy đôi mắt buồn thăm thẳm của mình trong gương mà rơi lệ. Thì ra đời người đơn giản như thế, chỉ một cảnh tượng cũng hơn cả hàng ngàn, hàng vạn lời biện bạch, hơn nữa còn có thể hủy diệt tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất.
Hôm đó, Tiểu Liên nằm trên giường trong phòng mình, không muốn làm gì. Thất vọng và cảm giác bức bí đè chặt trên tinh thần cô, khiến chút niềm vui nho nhỏ của cô cũng biến mất.
Tối hôm sau, bố ngồi bên cạnh cô, nói:
- Con nhìn xem giờ trông con như thế nào hả? Con còn chơi đàn được nữa không? Nhiệt tình của con khi học chơi Bốn mùa đi đâu mất rồi? Ngày trước con nói con chơi đàn để rèn luyện ý chí chứ không phải vì ham hư vinh, con quên rồi sao? Vở kịch này kết thúc rồi, 0899 đã bán đi rồi, con còn gì mà không bỏ qua được? Con không thẹn với lòng, việc gì phải tự đày đọa mình như thế.
Tiểu Liên nhìn bố, bất giác lại thấy buồn hơn. Cô yếu đuối, nhưng không thể không ngụy trang rằng mình rất kiên cường, cô còn chưa đầy hai mươi lăm tuổi, chẳng lẽ vì một người đàn ông mà vứt bỏ cả nguyên tắc và niềm tin suốt hai mươi lăm năm qua của mình sao? Khi cô đi cả đêm không về, người bố đã già cũng khó ru mình vào giấc ngủ, giờ cô mới hiểu nỗi khổ của bố mẹ. Vốn tưởng rằng thứ gọi là tình yêu và tình dục là những thứ chân thực nhất trên thế giới này, bởi vậy cô ra sức hưởng thụ, nhưng đồng thời cô lại quên mất những người vẫn quan tâm tới cô, ngày nay mới biết thứ mà mình ra sức hưởng thụ là một tình yêu bệnh hoạn. Tình yêu thực sự là một tình yêu có cả sự tham gia của gia đình đôi bên, còn tình yêu của Tiểu Liên lại ngược lại. Trong cuộc đấu tranh giữa tình yêu và tình thân, tình thân rõ ràng là ở thế dưới.
Cô vật vã một lúc mới bò dậy khỏi giường, ngồi xuống cạnh cây piano, gõ ra được hai âm rồi cứ gõ liên tiếp như thế phảng phất như cô đang gõ ra tiếng lòng của mình chứ không phải là chơi đàn. Cô nghĩ tới loài kiến bé nhỏ, đi một quãng đường xa, lại còn gánh trên vai những chiến lợi phẩm to gấp mấy lần người mình, tìm được cái tổ bảo vệ sinh mạng của chúng. Con người còn lúc không như ý, có lúc vấp ngã rồi đứng lên mới không thấy cuộc đời nhàm chán. Tình yêu của Tiểu Liên giống như thiêu thân lao vào lửa, nhưng cái tình yêu xuất phát từ đáy tim này khiến cho cô phải trả giá quá nhiều.
Bốn mùa đã thực sự qua đi, nhưng nỗi đau lớn lên từ nó phải làm thế nào thì mới có thể quên được?
Đàn bà khi yêu sẽ không quan tâm đối phương là quân vương một nước hay chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, còn đàn ông khi yêu một người đàn bà, mặc dù bị nhan sắc của cô ta khiến cho thần hồn điên đảo nhưng họ vẫn suy xét xem liệu sau này cô ta có lợi gì cho họ hay không. Cho dù là thời kỳ chiến loạn hay là thế giới vật chất thời hiện đại, điều này vẫn không thay đổi và đã được rất nhiều người chứng minh.
Nên để nó thành sẹo hay là mệt mỏi đuổi theo một tình yêu trong sáng?
Tiểu Liên có một người bạn cùng trường tốt nghiệp khoa tiếng Trung, anh nói học sinh khóa anh không có ai còn theo nghiệp văn chương nữa, chỉ có Đại Vân là vẫn chăm chỉ viết. Tiểu Liên giật mình, bèn xin số điện thoại của Đại Vân, cô muốn làm quen với con người này.
Đại Vân sau khi nhận được tin nhắn của Tiểu Liên lập tức gọi điện lại, điều này khiến Tiểu Liên thấy vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, Đại Vân không cố làm ra vẻ thần bí, lập tức lưu số điện thoại nhà của mình lại. Trải qua bao nhiêu sóng gió, Tiểu Liên cảm thấy Đại Vân có gì đó hơi ngây thơ, trong sáng, cũng tốt, Tiểu Liên chẳng có dụng ý nào khác, chỉ muốn quen Đại Vân.
Cách trang điểm của Đại Vân như một thục nữ con nhà, chiếc váy dài màu trắng sữa, cái ba lô đeo sau lưng, mái tóc buông tự nhiên trên vai, chỉ có trên ngón tay là một chiếc nhẫn màu đen hơi kỳ quái khiến cô có vẻ khác người. Cô bắt đầu nói từ nghề viết, việc đi học, rồi nói tới trang điểm, kiểu tóc, họ vô cùng hợp nhau. Cô nói với Tiểu Liên:
- Tớ phát hiện ra cậu có vẻ đẹp cổ điển của những năm 30.
- Vậy sao? – Tiểu Liên nhớ lại ngày trước Trì Vĩnh cũng từng đánh giá về cô như thế, bèn nói. – Đúng thế, ngày trước có một khoảng thời gian tớ để tóc xoăn màu hạt dẻ, kết hợp với cặp tóc màu nâu, đúng là trông rất giống Nguyễn Linh Ngọc.
- Chắc chắn là rất đẹp! – Cô mở mắt thật to, dường như đang tưởng tượng, cô nói. – Cậu khác với những dân văn phòng khác, rất dứt khoát.
- Cậu cảm thấy dân văn phòng bình thường thì như thế nào? – Tiểu Liên hứng thú hỏi.
- Có vẻ hơi kiểu cách, sợ người khác sống tốt hơn mình, nhưng lại không biết mình đang mất đi cái gì. Có điều ngoài bề mặt thì họ vẫn cố sức trang điểm để người khác kém cỏi hơn mình.
Đại Vân là một nhà văn nữ thích tranh luận, các tiểu thuyết của cô đều hơi khác người, phá vỡ phong cách viết truyền thống, nội dung cũng gây ra sự hiếu kỳ và bàn tán của người khác. Cô viết rất nhiều đề tài mà người khác