Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
g tiếng nhạc Under ground, cô nói:
- Năm ngoái vào giờ này tớ cũng nói với cậu là tớ muốn đi, giờ thì tớ thực sự đi rồi. Xin lỗi, tớ vẫn lén làm thủ tục, anh ấy là người mà tớ yêu nhất, tớ cho rằng anh ấy có cá tính, cũng có sức hút. Anh ấy có một công ty chocolate, tớ nhất định sẽ sang Đức trước Tết.
- Thế thì tớ chúc phúc cậu!
Nói xong, Tiểu Liên cảm thấy mình hơi buồn. Bi thương giống như một cái lồng bằng khói. Từ mùa thu năm ngoái, họ đã hợp tác với nhau như một cặp chị em. Trước khi quen Đại Vân, cô cảm thấy Đại Vân giống như một cánh diều trên bầu trời, chỉ biết hưởng thụ niềm vui, nhưng không ngờ cô còn biết chịu khổ, đầu óc linh hoạt, vô cùng thông minh, có thể xử lý rất tốt các mối quan hệ với khách hàng, luôn đáp ứng được yêu cầu của một lượng thực khách rất lớn.
- Một năm nay tớ đã hoàn thành cuốn tiểu thuyết Tâm hồn xinh đẹp, sắp xuất bản, không ngờ lúc nó được bán ra thị trường cũng là lúc tớ rời khỏi Thượng Hải. Tớ từng vui mừng điên cuồng khi tập tản văn bán được với số lượng lớn, giờ đây, việc xuất bản cuốn tiểu thuyết này lại không khiến tớ vui mấy. Tớ chỉ thấy vui vẻ và phấn khích vì tình yêu mà tớ không thể chống đỡ nổi này, cho dù có phải vì nó mà từ bỏ sự nghiệp. Tớ luôn cho rằng sự nghiệp của tớ có liên quan đến tình yêu, không phải là tìm một người làm sách, thì cũng phải tìm một biên tập nổi tiếng, không ngờ tớ lại yêu một người làm sôcôla.
- Cậu vẫn luôn dùng cái lưới tình cảm để nắm bắt được sự ấm áp trong nhân gian, tớ vui thay cho cậu. Nước Đức rất đẹp, cậu nhớ thường xuyên gửi thư cho tớ nhé!
Đại Vân gật đầu, nói:
- Khóe mắt cậu có một nốt ruồi kìa. Giờ tớ mới phát hiện ra, nó rất đẹp.
Tiểu Liên cười, chỉ có mẹ cô là từng phát hiện ra cái nốt ruồi đó. Cô nói:
- Trong một năm nay, tớ thực sự cảm ơn cậu, cậu không chỉ mang lại cho tớ nhiều khách hàng quen mà còn hoàn thiện danh tiếng và chế độ phục vụ của nhà hàng.
Cô luôn cảm thấy Đại Vân chăm sóc và giúp đỡ cô như một người chị em, chỉ tiếc là trong dòng sông cuộc đời, vai diễn của mọi người thường kết thúc rất nhanh chóng.
Đại Vân nói:
- Tớ cảm thấy cậu rất lương thiện, hơn nữa cậu cũng chẳng bao giờ nói về những chuyện trước đây. Gần một năm nay, tớ cũng học được rất nhiều, hơn nữa còn sống một cuộc sống có nguyên tắc, không còn giống như trước kia nữa. Tớ cảm thấy như thế này rất dễ chịu. Tớ cũng muốn những chuyện đặc biệt một chút, mặc dù nhà hàng không phải của tớ, nhưng ngoại trừ quyền sở hữu thì tớ cảm thấy nó đúng là của tớ.
Những câu nói của cô khiến Tiểu Liên cảm thấy họ giống như một câu chuyện cổ tích, những dư âm ngọt ngào và đẹp đẽ sẽ ở mãi trong lòng cô.
- Tớ và anh ấy đã hẹn nhau sẽ cùng tới khu rừng ở miền Bắc nước Mỹ để ngắm cây cao su già có tán là sum suê. Tương truyền là hơn sáu trăm năm trước, một vị hoàng tử đã treo cổ trên cây sắp chết, nhưng được một cô gái qua đường tốt bụng cứu sống, họ kết thành vợ chồng, kể kỷ niệm mối duyên tương ngộ của mình, họ trồng cái cây này. Giờ đây nó được coi như là “nguyệt lão”, bởi vì rất nhiều thanh niên nhét thư tình của họ vào hốc cây để mối duyên của họ mãi ở bên nhau.
- Cậu rất tin vào truyền thuyết?
- Bởi vì hiện thực quá tàn khốc nên phải tin vào truyền thuyết. Nhưng cuộc sống bây giờ cũng không quá tệ. Tớ thích viết tiểu thuyết, bởi vì như thế có thể giúp ngòi bút của tớ ghi lại những tưởng tượng và các câu chuyện cổ tích, có thể kết hợp giữa hiện thực và hư cấu. Tớ rất bi quan, thậm chí tớ cảm thấy chỉ có người bi quan mới có tư duy rõ ràng, nhưng tớ cũng rất lạc quan, có khả năng sáng tạo, biết cách hài lòng từ những sáng tạo đó.
Tiểu thuyết của Đại Vân rất sáng tạo và sâu sắc, câu chữ của cô càng ngày càng được mọi người chú ý, nhưng đúng lúc đó thì cô lại đi Đức. Cô từng có một cuộc sống khác người, ban ngày thì ngủ vùi, sống buông thả, hẹn hò với người tình, trang điểm lộng lẫy, nhưng cô biết trước rồi có ngày cô cũng quay lại với cuộc sống bình thường. Ở điểm này, Tiểu Liên có thể hiểu được cô, họ cũng giống nhau.
Sau khi biết Đại Vân sắp đi, Tiểu Liên thấy hơi buồn. Cô cho Lý Chung thay thế vị trí của Đại Vân, cũng may, rất nhiều quy trình và trình tự đã được Đại Vân xây dựng bằng một tác phong hiện đại và cung cách làm việc nghiêm túc, thế nên Lý Chung hoàn toàn có thể đảm nhiệm được công việc này. Lý Chung đưa ra hoạt động thúc đẩy việc bán thịt bê, loại thịt bê non kết hợp với tương Nhật Bản và trứng gà có thể cho ra một món ăn tuyệt vời, thu hút rất nhiều thực khách. Có lúc Đại Vân cũng bớt chút thời gian tới giúp đỡ.
Dick nói với cô, chia ly là một chuyện tất nhiên, chỉ cần tin rằng Đại Vân đang đi tìm hạnh phúc của riêng mình thì tâm trạng sẽ tốt hơn. Sự nghiệp của anh cũng có không ít thành công: thành công trong việc đăng ký tên miền, thành công trong việc đăng ký một loại thuốc mới, sắp sửa sản xuất một lượng lớn thuốc và tung ra thị trường, anh dùng phương pháp quản lý hoàn mỹ và sức hút từ nhân cách của anh để tuyển dụng thêm một vài thạc sĩ, khiến họ làm việc cho anh mà không kể đến thù l