Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

diễn kịch, làm sao để không có lỗi với khán giả?
Cô ngắc ngứm anh cũng im lặng. Kịch trường không thể biểu diễn mãi, cũng giống như trời cũng có ngày mưa. Anh cũng có một vài mặt rất khó đoán, khi đó, trái tim cô giống như bị con sâu cắn nát. Trong sự im lặng, mọi quá khứ dường như đều xuất hiện trong tim anh, những đả kích và hiểm nguy từng trải qua đều ẩn giấu sau hàng mi của anh. Cũng giống như sa mạc khi nóng bỏng và mặt biển khiến người ta run sợ, trần ai trên quãng đường dài đã che lấp mắt cô, cô cảm thấy cái đìu hiu của câu thơ: “Ngàn cây lá rụng xạc xào. Dòng sông dằng dặc biết ngày nào thôi”. Nhưng anh đem lại cho cô cảm giác về biển, cô mãi mãi ghi nhớ.
Từ Thanh Đào quay về, cô say mê biển, biển khiến trái tim của cô háo hức khi nhớ tới, khiến cô biết khi gặp lại nó, cô sẽ vui mừng điên cuồng tới mức nào. Tình yêu đối với biển này là do phải cách xa biển, muốn gặp được nó không phải dễ dàng. Sự chờ đợi của Tiểu Liên cứ thế được vùi sâu trong tim.
Cô thường tới căn nhà nhỏ của anh ở Phố Đông. Anh làm tương cà chua cho cô ăn, hít hít hà hà, căn nhà đã mất đi vẻ ngoài lạnh lẽo. Họ cùng nghe những bài hát tiếng Nhật, nghe đi nghe lại bài Người yêu của Mayumi. Một đêm tháng 10, lần đầu tiên Tiểu Liên ở lại trong phòng. Cô vẫn luôn muốn nói về anh về những thứ thế tục, nhưng khi cô tắm xong, tóc còn nhỏ nước ròng ròng, trái tim cô như một con nai chạy lung tung, giữ một khoảng cách với anh đang nằm ngửa nửa gối, cô đã bị anh dịu dàng và mạnh mẽ kéo lại, cả người cô ập vào lòng anh, thế là những gì định nói không nói được thành lời.
Tiểu Liên là một cô gái rất truyền thống, cũng đã từng có một lần “thoáng qua” với Phương Thành, nhưng cô quá đau và quá hoảng sợ. Khi cô sợ đau, Phương Thành không dám tiếp tục mà dịu dàng nói, không vội, cứ từ từ. Nhưng họ còn chưa thực sự thuộc về nhau thì anh đã không còn ở nơi này nữa. Cái ôm của Trì Vĩnh khiến cô thấy khó thở, lại khiến cô cảm thấy anh đang run rẩy, cái ôm này giống như một con sóng mạnh mẽ đẩy tung cánh cửa trái tim. Cô chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, sự kháng cự yếu ớt đã bị nhấn chìm bởi không khí lãng mạn anh tạo ra. Làm tình với anh là việc mà cô thấy sợ hãi, không chỉ vì đau mà còn vì cô sợ trải nghiệm này sẽ trở thành một hồi ức thương đau, thế là trong sự thân mật vô bờ, cô vẫn nghi hoặc, vẫn bất an, vừa hưng phấn, lại vừa kìm nén, trong lúc đấu tranh gay gắt với chính mình, cô quên mất sự kiên trì ban đầu của mình. Anh nóng bỏng như ngọn lửa. khi phòng tuyến cố thủ bị đứt, cô phát hiện ra đằng sau sự đau đớn là niềm vui vô bờ, khiến cô đắm mình vào những mưa gió của tình yêu. Anh hỏi cô có cảm xúc không? Cô nhắm mắt lại, không đáp. Cô chỉ muốn gối đầu lên cánh tay của anh mà chìm vào giấc mộng, cất anh vào trong tim, cho dù lãng mạn là thứ không có tương lai.
Sau khi làm tình, anh thường hỏi cô: “Em không thấy nóng sao?” Cô mỉm cười, nhưng lại muốn khóc, sau đó lặng lẽ dùng những ngón tay xinh đẹp của cô vuốt qua vuốt lại sống lưng trần ướt đẫm mồ hôi của anh, mỗi lần vuốt cô đều hi vọng nó sẽ không kết thúc. Cô nói, có một lời bài hát là mọi cô gái đều khát vọng được bước lên con tàu Titanic, cho dù là mất đi sinh mạng cũng không cần. Thực ra cô nói có ý của mình, mỗi khi thế này, cô thường thấy anh đốt một điếu thuốc, đầu thuốc lập lòe trong đêm tối đem lại cho cô hy vọng trong phút chốc, nhưng đồng thời cũng khiến cô lo lắng tình yêu giống như điếu thuốc, khi cháy hết sẽ lụi tắt. Anh và cô, ai là người đưa đò cho ai, ai là người nói: “Ồ, tới bờ rồi, tạm biệt”? Nhưng từ đó về sau, cô quyết định xóa sạch hình bóng Phương Thành trong kí ức. Thế là căn nhà nhỏ ở Phố Đông trở thành căn nhà của tâm hồn cô. Mưa gió to thế nào họ cũng có cách đuổi nó ra khỏi cửa.
Một lần Trì Vĩnh nói:
- Chúng ta hạnh phúc như thế này, anh vẫn luôn quản lý tài sản của người khác, nghĩ lại em cũng có một khoản cổ phiếu, anh không giúp em thì thật đáng tiếc. Anh giúp em quản lí tiền vốn, dùng cách nói thông dụng của người phương Tây thì là chuyên gia quản lí tài chính. Em hiện giờ chắc vẫn chưa có khái niệm về việc này, nhưng anh tin là chưa đầy mười năm sau, ai ai cũng phải quản lí tài chính. Bọn anh là người chuyên nghiệp, em còn do dự gì đây?
- Em không thiếu tiền tiêu, bỏ ra một ít để mua bán cổ phiếu cũng tốt, thắng thua không quan trọng. Hơn nữa em cũng không hy vọng giữa chúng ta có thêm mối quan hệ về cổ phiếu. – Tiểu Liên cảm thấy hành vi lợi dụng và bị lợi dụng ấy cô không thể chịu được, hơn nữa có quan hệ tiền bạc với người mình yêu khiến cô có dự cảm không lành.
- Có lúc anh thực sự không hiểu em quá ngây thơ hay là suy nghĩ quá nhiều? Quan hệ cổ phiếu? Cách nói của em buồn cười quá. Chẳng phải trước khi quen anh, em không biết chút gì về cổ phiếu, sau khi quen anh mới mở một tài khoản cổ phiếu hay sao? Trong vài tháng ngắn ngủi, chắc chắn em cũng có hiểu biết về cổ phiếu. Chẳng lẽ đây không phải là quan hệ cổ phiếu? Nếu đã làm rồi thì tại sao em không muốn làm cho thật tốt? Đừng quên bọn anh là người chuyên nghiệp, không chỉ nghiên cứ


XtGem Forum catalog