Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.
n sát Khổng Tình Nhiên, bà cảm thấy dáng vẻ và sự kiêu ngạo của Khổng Tình Nhiên lúc này cứ như một cô bé con mặc quần áo của người lớn, rất nực cười.
Các Bình nói:
- Ở Nhật Bản, chưa bao giờ tôi thấy tổng giám đốc nào lại làm người mẫu luôn như thế này.
- Có gì không đúng đâu? Ở Nhật Bản có phải là phân công công việc rõ ràng lắm phải không? – Khổng Tình Nhiên hất cằm, kiêu ngạo trả lời.
Các Bình móc danh thiếp của mình ra đưa cho Khổng Tình Nhiên rồi nói:
- Chúng tôi đang tìm một nhà cung ứng có thể xuất khẩu sản phẩm sang Nhật.
- Vậy sao? – Khổng Tình Nhiên lúc này mới lấy lại tinh thần, vội vàng đứng lên. – Chúng ta lên quầy bar trên lầu nói chuyện, tôi mời.
Các Bình nhìn bà Tùng Lâm, trong lòng bà thực ra không muốn, nhưng không tỏ thái độ gì.
Họ tới quầy bar đó. Khổng Tình Nhiên vẫn mặc bộ đồ diễn xuất bắt mắt, khiến mọi người đều nhìn cô ta một cách kỳ quái. Các Bình gọi một ly hồng trà, Tùng Lâm thì uống nước quả, còn Khổng Tình Nhiên thì gọi ly Margaret, vừa uống vừa say đắm nói kiệt tác của một bartender người Los Angeles dành tặng cho người tình của mình. Cô nhìn ly rượu trong tay, trong đó là gương mặt hóa trang rất đậm. Từ sau khi lên làm Tổng giám đốc, cái thói ham hư vinh của cô ta lại càng thêm nặng, ngoại trừ màn làm người mẫu trên sân khấu ban nãy, cô ta còn quay phim quảng cáo tuyên truyền cho sản phẩm của công ty.
Các Bình nói qua suy nghĩ và yêu cầu của mình, Khổng Tình Nhiên chỉ máy móc lắng nghe và ậm ừ vài câu, chưa chờ bà Tùng Lâm phiên dịch xong đã nói:
- Ngày mai tôi bảo trợ lý đến bàn chuyện cụ thể với hai người, rồi bảo cô ấy báo cáo lại với tôi, khi nào mọi người bàn chuyện tương đối rồi thì chờ tôi quyết định là được. Chuyến đi này của hai người có tìm thêm nhà cung ứng nào khác không?
- Thực ra tìm nhà cung ứng không phải là mục đích chính của chúng tôi. Chúng tôi chủ yếu là tìm một người.
- Ai vậy? Nam hay nữ? Cô nói cho tôi biết, tôi giao thiệp rộng lắm, quen quá nửa giới thượng lưu ở Thượng Hải, có khi người đó tôi cũng biết. Nhưng nếu các người muốn tìm một người không nổi tiếng thì tôi chịu không giúp được.
- Là một người phụ nữ tên Tiểu Liên. – Nói rồi, Các Bình lấy ảnh ra.
Tùng Lâm nhìn hành động của Các Bình, trong lòng thấy hơi hoang mang, bởi vì Các Bình chưa bao giờ nói mục đích chuyến đi của mình lần này là tìm Tiểu Liên. Các Bình nhìn Tùng Lâm đang ngỡ ngàng cạnh mình, nói bằng tiếng Nhật:
- Dì sao thế ạ?
- Sao con lại có ảnh? – Bà Tùng Lâm dùng tiếng Nhật hỏi lại.
Còn chưa kịp chờ Các Bình trả lời, Khổng Tình Nhiên đã vỗ bàn ngay:
- Người đàn bà này tôi quen lắm, cô ta là Tổng giám đốc công ty Liên Pháp, sống ở XXX, số di động XXX.
Thực ra bà Tùng Lâm không muốn phiên dịch, bà nhìn Khổng Tình Nhiên, có một cảm giác lạnh lẽo. Các Bình thấy bà Tùng Lâm không nói gì, nhưng biểu cảm và động tác của Khổng Tình Nhiên thì cô cũng đoán được ít nhiều, bèn nói với bà Tùng Lâm:
- Dì mau dịch đi. Chức trách của dì là phiên dịch mà! Nếu không dì việc gì phải cùng con tới đây?
- Cô ấy quen Tiểu Liên. – Tùng Lâm nói từng tiếng một.
- Thế thì dì nói với cô ấy, nếu có cách nào khiến Tiểu Liên sụp đổ, con hứa sẽ giao quyền đại lý ở Trung Quốc của công ty ta cho công ty cô ấy. – Các Bình nói thẳng.
Bà Tùng Lâm kinh ngạc rồi bắt đầu run rẩy, không biết phải mở miệng như thế nào, lưỡi bà như đã bị khóa chặt lại, trong lòng bắt đầu bất an, tờ giấy trong tay bị vò nát nhàu nhĩ. Cuối cùng bà vẫn nói:
- Cô Khổng, cô ấy nói…
Một ngày sao Tết âm lịch, Tiểu Liên muốn tới xem Lý Chúng quản lý như thế nào, bèn tới nhà hàng. Vừa mới bước vào sảnh nhà hàng, cô đã thấy Trì Vĩnh và một vài người bên cạnh anh ta. Họ ăn mì và canh sườn khoai tây, khói bốc nghi ngút. Cô đứng một lúc lâu, sợ mình nhìn nhầm, nhưng càng chớp mắt thì lại càng rõ ràng. Khi Trì Vĩnh ngẩng đầu lên cũng nhìn thấy cô, anh ta lập tức buông đũa, đứng lên, lại gần, đưa tay ra và nói:
- Chào em, lâu lắm không gặp em, em là bà chủ ở đây đúng không?
Tiểu Liên không đưa tay ra, khóe miệng cứng đơ. Cô nhìn anh một lát, trong túi của chiếc áo com lê màu xanh đậm cài một cái bút, chân xỏ trong một đôi giày da trắng, trông giống như một gã thân sĩ rởm đời không hiểu gì về thời trang nhưng cố tỏ ra là mình hiểu.
Anh ta rút tay về, nói:
- Anh đưa vài người bạn đến đây, để anh giới thiệu cho.
Anh ta lại cúi lưng mỉm cười, cô cũng không tiện tỏ ra lạnh nhạt, bèn theo anh ta đi về phía đó. Anh ta đưa tới hai người, một là phóng viên của một tờ báo nào đó khá có tiếng, một người là bạn gái của phóng viên đó, làm việc ở một doanh nghiệp của Pháp mà họ nói là rất nổi tiếng. Tiểu Liên từng chào hỏi không ít khách hàng, bất kể họ tốt hay xấu, cô đều ứng phó rất tự nhiên, nhưng ngồi bên cạnh Trì Vĩnh, cô cảm thấy khó chịu. Anh ta hỏi xin danh thiếp của cô, cô nói nếu có việc gì thì có thể gọi điện thoại tới đây, họ sẽ báo lại cho cô. Cô nghĩ, cũng may là Đại Vân đi rồi, nếu không Đại Vân mà ở đây thì cục diện không biết sẽ biến thành thế nào?
Cô hỏi anh