Tác giả: Cốc Dủy Tử
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 134914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/914 lượt.
au, trên mặt anh là nụ cười rạng rỡ, sáng ngời như ngọc: “Cho nên, đây là… thổ lộ hả?”
“Anh nói thế nào thì là thế đấy,” Cô nghênh mặt đáp.
Khi anh đứng dậy, Trần Hải Nguyệt cảm thấy, ánh mắt anh như có lửa, dịu dàng đến động lòng người.
Khi anh nghiêng người hôn cô, cô chỉ cảm thấy—–
Vũ trụ bùng nổ…..
Sau khi cùng mọi người đếm ngược, Trần Hải Nguyệt và Lương Đông Vân, hai người im lặng trở về nhà.
Lúc bước lên cầu thang, Trần Hải Nguyệt đi trước, Lương Đông Vân lặng lẽ đi sau.
Hai người đều không nói chuyện, chỉ có không khí lại tỏa ra mùi vị ngọt ngào khó nói.
Đi mãi, đi mãi, Trần Hải Nguyệt đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn Lương Đông Vân.
Lương Đông Vân mỉm cười nhìn cô.
Cô đột ngột cúi xuống, vội vàng hôn nhẹ lên môi anh một cái, sau đó chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng nói: “Năm mới vui vẻ.”
Ánh sáng rựa rỡ bên ngoài hắt qua hai hàng hiên cửa sổ, Lương Đông Vân đứng ngây tại chỗ, cảm thấy mình giống như một quả bóng bay, cứ thế bay lên, lên mãi….
Há miệng cười, khoanh tay làm bộ cao ngạo: “Chúng ta là quan hệ gì mà em hôn anh.”
Quả nhiên, ai thổ lộ trước người đó thua.
Trần Hải Nguyệt trừng mắt, đảo quanh một vòng, nảy ra một ý, cười ném lại một câu: “Là quan hệ liên tục phát triển.”
Lúc cô đi đến góc cầu thang, mãn nguyện nhìn lại thấy Lương Đông Vân vẫn hóa đá đứng nguyên tại chỗ.
Quả nhiên, người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch.
Lần nào cũng bị người ta dọa cứng tay cứng chân, rốt cuộc cũng có ngày hôm nay, cô có thể bắt Lương Đông Vân trải nghiệm cảm giác ấy, Muazzzzzz….
Tay kéo Trần Hải Nguyệt….
Từ sau buổi họp lớp hôm đó, quan hệ giữa Trần Hải Nguyệt và Lương Đông Vân được cải thiện đáng kể.
Chẳng biết người ta nói chuyện yêu đương thì như thế nào, nhưng Trần Hải Nguyệt cảm thấy rằng, tình cảm giữa hai người, từ trong mớ hỗn độn đó có thể từng bước một đi được đến ngày hôm nay, cô không còn có thể vừa lòng hơn được nữa.
Đương nhiên, không phải chuyện nào cũng “vừa lòng”… Giả dụ như bây giờ.
“Có thể…. Không đi không?” Trần Hải Nguyệt đứng trước tấm gương thử đồ, không thoải mái sửa sang lại bộ lễ phục màu vàng trên người..
Chỉ một lúc sau, Trần Hải Nguyệt quả nhiên dễ kích động, giãy tay anh ra, vọt tới trước tủ kính trưng bày của một quầy hàng, chỉ vào cái lọ nhỏ đựng sao giấy bên trong, kêu: “Lương Đông Vân, anh xem này!”
Lương Đông Vân đã sớm để ý tới, lúc nãy bọn họ đi qua chỗ này, cô đã nhìn nó chằm chằm, hóa ra là vì cái lọ đó.
Anh tiến đến, đứng bên cạnh cô.
Trần Hải Nguyệt chỉ vào cái chai kia, cười ngây thơ nhìn anh: “Hồi trung học, An An cũng nhận được một cái như vậy, em với Nhung Nhung hâm mộ mãi—-!”
“Hở, ai tặng vậy?” Lương Đông Vân nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, trong lòng thầm tính toán xem chỗ nào bán mấy đồ này.
Đáng tiếc, Trần Hải Nguyệt luôn biết cách làm anh bất ngờ: “Quan trọng không phải là ai tặng, quan trọng là, nam sinh kia tự gấp, tự, mình gấp! Người ta còn nói, từ lúc bắt đầu thích An Linh, mỗi ngày gấp một ngôi!”
Mỗi ngày một ngôi? Vậy anh.. mười năm, nhiệm vụ gian khổ, áp lực như núi….
Lương Đông Vân thấy thế nào cũng không ổn, khó xử: “…. Anh đường đường là một thằng đàn ông….”
Trần Hải Nguyệt thất vọng buông tay, ủ rũ bỏ đi, không cam lòng lầm bầm: “Em thì sao, em còn có chứng sợ người lớn, vậy mà còn đồng ý đi dự tiệc rượu của mẹ anh….”
Đau chưa, ai thổ lộ trước người đó thua mà, ngay cả quà cũng không đòi được.
Lương Đông Vân tất nhiên không thể không mềm lòng, chạy đến nắm chặt lấy tay cô, nghiến răng nghiến lợi phun ra một câu: “Nói cho anh cách làm, làm cho.”
Trần Hải Nguyệt quay ngoắt lại, cười như địa chủ được mùa.
Thực hành chứng minh, chiêu giả vờ đáng thương này áp dụng với anh, tuyệt đối thành công!
….
Sau hai ngày Lương Đông Vân chịu nhục gấp sao, tiệc rượu thường niên của “Nhất chi vân” đúng hạn cử hành….
Trần Hải Nguyệt hồi hộp đứng cạnh Lương Đông Vân, mỉm cười câu nệ….
“Mẹ, đây là bạn gái con, Trần Hải Nguyệt.”
“Cháu chào dì.” Trước ánh mắt đánh giá của Triệu Nhât Chi, tinh thần khẩn trương cao độ, cười càng sáng lạn.
Lần đầu tiên gặp người nhà nhà người ta, thiếu xót kinh nghiệm, vui lòng nơi tay thả lỏng….
Triệu Nhất Chi mỉm cười lịch sự, gật đầu nói: “Xin chào.”
Đúng lúc này, cứu tinh của Trần Hải Nguyệt đến.
An Linh mặc bộ lễ phục “Cuộc đời ngắn lắm, không sexy cho phí” của nó, khoác tay chồng, rất quý phái bước vào.
“Hai đứa tự nhiên đi, ta đi trước đón khác.” Triệu Nhất Chi áy náy vỗ vai Lương Đông Vân, cười với Trần Hải Nguyệt một cái, bỏ đi.
Nụ cười trên mặt Trần Hải Nguyệt cứng đờ, ghé lại gần Lương Đông Vân, nhìn trước nhìn sau, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ anh… Hình như không thích em?”
“Không đâu,” Lương Đông Vân lấy một ly nước quả cho cô, nở nụ cười an ủi, “Đừng nghĩ nhiều thế, có anh đây mà.”
Được rồi, tuy rằng vẫn phải đề phòng, nhưng chính ngữ khí kiên định của anh khiến cô cảm thấy, ừ thì… Cô không chỉ có m