Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Tác giả: Cốc Dủy Tử

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 134907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/907 lượt.

người dàn hàng, Quan Nhung mặc dù đi trước An Linh và Trần Hải Nguyệt, vẫn không nhịn được quay đầu lại hỏi.
Trần Hải Nguyệt khẽ ngẩng đầu lên, đắc ý cười : « Nhất định là tại hắn ngay từ đầu đã cảm thấy tao là người duy nhất có thực lực so tài với hắn ở bên phản biện…. » Ha ha ha ha…
An Linh nhíu mày : Cái cô giám khảo nhận xét cuối cùng thật là ức chế, rõ ràng ngay từ đầu đã không chấp nhận quan điểm bên biện luận, thế nên mới tùy ý phán bọn mình thua. »
« Cũng đúng » Quan Nhung tỏ vẻ đồng ý.
Trần Hải Nguyệt còn chưa kịp phát biểu, vừa lúc có một người đi từ trên lầu xuống, lướt qua Quan Nhung, đúng lúc cúi xuống thì nhìn thấy cô.
Cô nhanh chóng nghiêng người, dựa sát vào tường nhường đường cho người kia.
Đối phương bước xuống đứng cùng bậc cầu thang với cô : « Cậu là người hôm qua biện luận đúng không ? »
Trần Hải Nguyệt gật gật đầu, nhìn kỹ, đúng là kẻ ở đội phản biện hôm qua cứ nhìn mình.
Làm chi ? Muốn đánh nhau à ?
« Chúc mừng cậu, » đối phương tươi cười rất chân thành, « Kỳ thật bọn cậu rất giỏi, chỉ là cô giáo kia… Cô ấy… »
« Cảm ơn. » Trần Hải Nguyệt cũng cười.
Người ta thắng mình còn dám rộng lượng thừa nhận giám khảo không công bằng, cô cũng không phải băn khoăn nữa làm gì, nữ nhân giang hồ, dám cược dám thua.
« Hừ. » An Linh lạnh lùng hừ mũi một cái.
Lương Đông Vân quay đầu nhìn An Linh, lịch sự gật đầu xem như chào hỏi rồi mỉm cười bỏ đi.
« Tên kia rõ ràng khoe mẽ ! Khoe mẽ ! Trần Hải Nguyệt, mày đừng để bị viên đạn bọc đường kia mê hoặc nhé, tao nói cho mày nghe, nó mặt người dạ thú…. » An Linh không hề khách khí lớn tiếng mắng Lương Đông Vân.
Trần Hải Nguyệt nhìn An Linh như con dế mèn hiếu chiến, kéo tay cô, đẩy cô đi lên : « BIết rồi, biết rồi, tao lập trường kiên định lắm, kiên quyết phân định rõ giới tuyến với kẻ thù. Ha ha ha, được rồi, đừng tức giận, không có gì mà. »
Hồi ký chấm dứt.
Hóa ra là anh, đồ đần.
Trần Hải Nguyệt cười đặt quyển sách vào ngăn kéo, đi ra phía cửa, mắt bỗng nhiên bị phủ một màn hơi nước.
Tay còn chưa giơ ra, cửa đã mở.
Lương Đông Vân đứng ngoài, mỉm cười hỏi : « Tìm được gì quý không ? »
« Có. Vô giá nữa là đằng khác. » Trần Hải Nguyệt nhăn nhăn mũi, cười tít che giấu đôi mắt ươn ướt.
« Hả ? Tìm được gì ? » Lương Đông Vân tò mò.
Trần Hải Nguyệt không nói gì, lại gần ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực áo….
TÌm được rồi, vô giá. Anh.
Anh của em.






Xem kịch
Trần Hải Nguyệt im lặng khác thường khiến Lương Đông Vân hơi lo lắng, liên tục ghé mắt để ý thái độ của cô, thế nhưng, suốt dọc đường đi cô vẫn không nói chuyện, thật sự rất lạ.
Đợi đến lúc dừng đèn đỏ, Lương Đông Vân mới không nhịn được quay sang nhìn cô chằm chằm.
Bình thường với tình huống này, Trần Hải Nguyệt tuyệt đối sẽ không nhịn được, có tâm sự gì nhất định sẽ bô bô ra hết, nhưng lần này thì cô chỉ nhìn anh cười cười.
Lạ, rất kỳ lạ.
“Anh có muốn uống không?”Trần Hải Nguyệt còn cẩn thận hỏi.
Lương Đông Vân bất đắc dĩ thở dài một cái: “Anh không uống đâu, mau đi đi.”
Trần Hải Nguyệt đi đến quán cà phê phía đối diện, xe đằng sau khởi động máy, chậm rãi tiến vào khu nhà.
Ừm, quyết định như vậy đi! Trần Hải Nguyệt, mày đúng là thiên tài, ha ha ha!
Trong lòng Trần Hải Nguyệt vì diệu kế mà mình vừa nghĩ ra được cảm thấy vô cùng hài lòng, quyết định tự thưởng cho mình một cốc cà phê vani.
Tay còn chưa đụng đến cánh cửa, đã bị người gọi giật lại.
“Trần Hải Nguyệt, may quá, anh cũng đang có việc muốn tìm em đây.”
Trần Hải Nguyệt quay lại cười cười: “Anh Trịnh Phi, thật là khéo.”
Kỳ lạ thật, ngày trước thì chẳng gặp bao giờ, dạo này lại đi đâu cũng thấy.
“Khéo gì mà khéo,” Trịnh Phi cười, “Anh ở chung với Ngôn Tể Thời, em quên rồi hả?”
Nói xong còn giơ túi đồ ăn trên tay mình lên quơ quơ.
“Oạch, em đúng là đầu heo mà.” Trần Hải Nguyệt vỗ vỗ đầu mình, “Em mua cà phê, anh có muốn uống không?”
Trịnh Phi giúp cô mở cửa: “Anh không, đi cùng em vậy.”
Trần Hải Nguyệt nhìn túi to túi nhỏ trong tay anh ta, vừa đi vừa trêu chọc: “Toàn đồ ăn chín, bọn anh mời khách mà không biết xấu hổ à.”
“Hết cách rồi, bọn anh nhờ có đồ ăn chín bán ở ngoài mới sống tới ngày hôm nay, có biết là khó khăn lắm không hả?”
“Phiền cô cho tôi một cốc cà phê vani, mang đi, cảm ơn.” Trần Hải Nguyệt gọi đồ với nhân viên cửa hàng xong, dựa người vào quầy bar, nghiêng người nhìn Trịnh Phi, “Xin hỏi hôm nay triệu tập liên hoan vì mục đích gì vậy?”
“Ngôn Tể Thời muốn chuyển đi, Lương Đông Vân không nói cho em à?” Trịnh Phi đặt đồ ăn lên quầy bar.
Trần Hải Nguyệt cười cười: “Thấy nói hôm nay ăn liên hoan, em cũng không hỏi chuyện gì. À, vừa rồi anh bảo có chuyện gì muốn tìm em cơ?”
Trịnh Phi nghe vậy có chút lúng túng, cuối cùng vẫn nói: “Hôm đó, em cũng đến tiệc rượu của “Nhất Chi Vân” đúng không?”
Hàn Nhạc Nhạc tìm Trịnh Phi mách à? Hừ, nghĩ cái gì thế chứ.
“Đúng vậy, chỗ náo nhiệt cũng cần có người đi xem chứ.” Trần Hải Nguyệt cười đứng