Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
ảm thấy thật u mê.”
Tần Mạc cầm cái môi đứng ở cửa phòng bếp thản nhiên nói: “Tống Tống, em lại đây.”
Tôi mù mờ đi tới, bị anh ta kéo thẳng vào phòng bếp, ngay sau đó là một nụ hôn kiểu Pháp tiêu chuẩn, sau nụ hôn, tôi không thể tin nổi giơ tay che miệng, anh ta cầm môi đảo sủi cảo trong nồi: “Tôi ở trong phòng bếp nghe em nói tôi không làm gì nên khiến em thấy u mê.”
Tôi nhẫn nhịn nửa ngày, phun ra mấy chữ: “Tai anh thính thật.”
Anh ta cười nói: “Quá khen quá khen.”
Ăn uống no say, tiễn bước mọi người, chúng tôi vẫn không nhìn thấy Tương Điềm và Trần Oánh quay lại.
Dọn dẹp phòng bếp xong, tôi và Tần Mạc ngồi ở ban công ngắm sao. Ở thành phố C, muốn ngắm sao đúng là một chuyện rất khó khăn, cho nên chúng tôi sáng tạo ra một bầu không khí tựa như ngắm sao. Mang cái đèn ra ban công, anh ta ngồi dưới ánh đèn đọc tiểu thuyết trinh thám, ánh mắt tôi đảo qua anh ta rồi dừng lại trong bóng đêm mịt mờ. Tôi tự hỏi thật lâu, rốt cục mở miệng: “Anh thật lòng sao?” Anh ta không hề ngẩng đầu: “Uh, thật lòng.”
Tôi không nói gì nhìn anh ta: “Anh có biết tôi nói về thật lòng cái gì không?”
Anh ta đóng quyển truyện lại, cầm tay tôi nói: “Từ trước tới giờ tất cả tôi đối với em đều là thật lòng.” Dừng một chút lại nói: “Vì lý do gì mà em thiếu cảm giác an toàn đến vậy, tôi khiến em thấy không đáng tin? Tống Tống, nếu ngày mai em muốn kết hôn, tôi lập tức đặt vé máy bay, đưa em đến Mỹ ngay ngày mai.”
Tôi rụt người lại, cười gượng nói: “Không cần không cần, chủ yếu là do thói quen nên không có cảm giác an toàn, nhất thời không sửa được, huống hồ chúng ta cũng phát triển quá nhanh đi, không phải mấy ngày trước anh mới nói chậm rãi thích ứng sao, không thể nhanh như vậy đã bàn chuyện cưới xin được.”
Anh ta mân mê ngón tay của tôi, mỉm cười: “Nếu chỉ có hôn nhân mới cho em cảm giác an toàn, tôi cho rằng chúng ta có thể điều chỉnh tiến trình yêu đương một chút.”
Tôi nói: “Mấu chốt là……”
Anh ta nói: “Mấu chốt là gì?”
Tôi suy nghĩ nửa ngày, cảm thấy tư duy của mình như bị gãy, không nghĩ ra từ để diễn đạt. Tôi nói: “Chờ tôi yêu anh đã rồi nói, có lẽ đến khi tôi yêu anh thì anh lại không còn tình cảm với tôi nữa.”
Anh ta nhíu mày nói: “Chuyện đó không thể xảy ra.”
Tôi nói: “Cái gì?”
Anh ta kéo tôi, có vẻ là muốn đặt tôi ngồi lên đùi anh ta, kết quả không cẩn thận đạp phải vỏ chuối, ngã vào lòng anh ta bằng một tư thế có độ khó rất cao, anh ta thét lớn một tiếng, nhân thể ôm eo tôi, nằm cạnh tôi nói thầm vào tai: “Nếu có một ngày tôi phản bội em, làm tổn thương em, tôi sẽ trao hết tài sản của mình cho em.”
Tôi nói: “A?”
Anh ta nói: “Thế nên, yên tâm yêu tôi đi Tống Tống.”
Tôi câm nín suốt nửa ngày, trong lúc nhất thời lòng đầy cảm xúc, cảm xúc lớn nhất là, sự thật thật như một giấc mộng. Câu tỏ tình xúc động nhất thế giới nói chớ có lôi tiền bạc vào lời tỏ tình, huống chi là tiền bạc của Tần Mạc, tôi cảm thấy bản thân cảm động sâu sắc rồi.
Bầu không khí phù hợp, rốt cục cũng có sự lãng mạn của một buổi ngắm sao, tôi cảm thấy hai chúng tôi đều đang rung động, đúng lúc này, tiếng Nhan Lãng vang lên từ trong phòng: “Cha nuôi, cha giảng hộ con bài toán này.” Tần Mạc cứng đờ một lát, tôi đẩy anh ta, anh ta ngẩng đầu nhìn tôi: “Em nói có nên cho nó đi học thêm ca chiều tối không?”
Tôi nói: “……”
Sau khi Tần Mạc vào nhà tôi gọi điện cho Chu Việt Việt, đại ý là báo cho cô ấy tôi đã dẹp hết khúc mắc trong lòng, chuẩn bị yêu đương lại.
Chu Việt Việt nói: “Cậu thật sự yêu Tần Mạc rồi sao?”
Tôi nghĩ ngợi: “Tạm thời là thế, mình cảm thấy mình thích anh ta.”
Cô ấy dừng trong chốc lát, nói: “Cậu không được nói việc đó với anh ta sớm.”
Tôi nói: “A? Tại sao.”
Cô ấy nói với giọng ngậm ngùi: “Cho dù anh ta có là thần tượng của mình, mình cũng phải nói, càng là người đàn ông thành công thuận lợi trong sự nghiệp, lại càng hy vọng có một chuyện tình trắc trở gian nan, cậu không làm cho anh ta trắc trở gian nan, để anh ta có được một cách dễ dàng, anh ta sẽ đi tìm người con gái cho anh ta chuyện tình trắc trở gian nan, như vậy, vận mệnh của cậu sẽ trở nên trắc trở gian nan, giờ khiến anh ta gặp phải trắc trở gian nan, chính là để tương lai cậu không bị trắc trở gian nan.”
Tôi nói: “Thế không hay đâu, rõ ràng có tình cảm với người ta, lại không nói ra, coi người ta như trò đùa ah?”
Chu Việt Việt giận dữ nói: “Bây giờ cậu không đùa bỡn anh ta, thì sau này sẽ có người đàn bà khác đùa bỡn anh ta.”
Tôi trầm mặc một lúc lâu, không thể không tán thưởng: “Cậu thật là cao thủ.”
Cô ấy giận dữ nói: “Trước bị người ta coi như trò đùa, sau coi người ta như trò đùa, cuối cùng là đùa người ta đến chết, mình cũng là bắt đầu từ bị coi như trò đùa thôi.”
Hai chúng tôi lòng đầy ưu tư cùng nhau thở dài.
Tôi hỏi cô ấy: “Cậu có biết vụ thư tình gửi cho Lâm Kiều post lên BBS lấy danh nghĩa của mình hồi mới nhập học không?”
Cô ấy nói: “Á? Cậu viết thư cho Lâm Kiều, tại sao bây giờ mình mới biết? Cậu mau kể đi.”
Tôi nói: “Quên đi, không có gì đâu, mình đi xem Nhan Lãng làm bài tập