Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.
ra thì nhìn thấy Phương Hồi đang ngồi một mình ở một góc. Cô vốn đã gầy, trước tiếng nói, tiếng cười vui vẻ bên cạnh, cậu lại càng cảm thấy cô mảnh mai, đơn độc hơn. Trần Tầm nghĩ một lát rồi quay lại gọi Kiều Nhiên và Triệu Diệp: “Ê! Hôm nay đừng chơi bóng nữa! Ra chơi trò gọi số với con gái đi!”.
Kiều Nhiên cũng nhìn thấy Phương Hồi đang ngồi một mình, bèn kéo ngay Triệu Diệp, mặc dù Triệu Diệp không tỏ ra tình nguyện lắm: “Ừ! Đi thôi! Ra chơi gọi số!”.
Trần Tầm lại quay sang gọi đám con gái, lúc đầu Phương Hồi ngồi im không nhúc nhích, nhưng rồi cũng bị Kiều Nhiên kéo đi.
Mọi người xếp số, Triệu Diệp số 1, Trần Tầm số 2, Phương Hồi số 3, Tiểu Thảo số 4, Kiều Nhiên số 5, tổng cộng mười mấy người, luật chơi là ai thua ba lần sẽ bị mọi người thay nhau tung bóng vào mông.
Vì muốn Phương Hồi được chơi vui, Trần Tầm và Kiều Nhiên đã liên tục gọi số 3. Phương Hồi chạy mấy vòng, dần dần cũng bật cười. Cô là người thật thà, mỗi lần bị gọi đều tung bóng rất cao, thế nên đón bóng của cô rất dễ, mọi người cũng đều gọi số 3.
Triệu Diệp thì không như vậy, cậu ta chơi láu cá hơn ai hết. Triệu Diệp cố tình trêu Tiểu Thảo, lúc thì tranh thủ khi cô đứng cách xa, tâng nhẹ bóng lên rồi ném xuống gọi số 4, lúc lại giả vờ tuột tay khi Tiểu Thảo sẵn sàng tư thế chờ cậu gọi số, sau đó ném bóng vào cô. Kết quả là chỉ một lát, Tiểu Thảo đã thua ba lần.
“Triệu Diệp! Cậu cố tình đúng không!”. Tiểu Thảo hậm hực quát.
“Hê hê, ai bảo buổi trưa không ăn cơm với bọn tớ”. Triệu Diệp cười nói: “Nhanh lên! Xong rồi đấy!”.
“Không ăn đấy! Nhìn thấy cậu là bực!”. Tiểu Thảo giận dỗi quay mặt đi.
Mọi người vừa cười vừa lần lượt tung bóng vào Tiểu Thảo, đến lượt Phương Hồi, cô nhẹ nhàng đập bóng xuống đất rồi ném đi. Không ngờ đúng lúc Tiểu Thảo nghiêng người về phía sau để bảo vệ cổ tay.
Tiểu Thảo liền hét lên, bực bội quay đầu lại quát: “Nhẹ thôi! Đừng ném vào tay!”.
“Tớ… xin lỗi”. Phương Hồi nhẹ nhàng xin lỗi.
“Thôi đi, cậu ấy có ném mạnh đâu”. Trần Tầm đứng bên cạnh nhìn từ đầu đến cuối, không kìm được bèn lên tiếng bênh vực Phương Hồi.
Vốn đang bực mình, nghe Trần Tầm nói như vậy, mắt Tiểu Thảo liền đỏ hoe, cô nhặt bóng lên ném mạnh về phía Trần Tầm: “Tớ không chơi nữa!”. Nói xong liền quay đầu chạy về lớp. Hà Sa trợn mắt nhìn Trần Tầm một cái rồi đuổi theo.
Phương Hồi cũng muốn chạy vào xem sao, nhưng lại bị Kiều Nhiên kéo lại.
“Đừng vào, cậu ấy gây sự với cậu đấy…”
“Thích chơi thì chơi! Không chơi thì thôi!”. Trần Tầm nhặt bóng lên nói.
Sau ngày hôm đó, Tiểu Thảo không ăn cơm cùng bọn họ nữa. Mấy ngày đầu cô còn lấy cớ có chuyện muốn nói với Hà Sa, nhưng sau đó thì mang cơm đến bàn Hà Sa ăn. Phương Hồi không phải là người chủ động, thế nên cũng không đi tìm cô. Hai đứa dần trở nên xa cách.
Thế rồi, sự kiện dòng chữ trên bảng đã trôi qua như chưa từng xảy ra. Dù gì thì vẫn còn rất nhiều việc phải làm, phải học từ mới tiếng Anh, phải làm bài tập, phải trả bài kiểm tra, phải nghe thầy Lưu liên tục “ờ”.
Nếu không đặc biệt để tâm thì chắc cũng đã quên rồi. Trừ phi ai đó đột nhiên nhắc lại, thì cũng chỉ bàn tán một lúc. Nhưng những lời bàn tán đó, Phương Hồi không nghe thấy. Cô cũng không để ý, hồi đó, cô chỉ chuyên tâm thích Trần Tầm.
Nhiều lúc Phương Hồi cũng cảm thấy lẻ loi, mặc dù Trần Tầm, Kiều Nhiên và Triệu Diệp đều rất tốt với cô, nhưng có những việc chỉ có con gái mới cùng làm được. Ví dụ cùng nhau đi vệ sinh, mượn đồ dùng cá nhân của nhau, nói chuyện với nhau trong giờ học, buổi trưa trao đổi với nhau về bộ phim truyền hình, xuống căng tin mua đồ ăn vặt…
Không bạn nữ nào cùng Phương Hồi làm những việc này, cô nói hồi đó cô đã quen rồi, cô tưởng minh sẽ phải sống như vậy trong suốt ba năm.
Tuy nhiên, Lâm Gia Mạt đã xuất hiện.
Qua lại
Phương Hồi nói: “Em cảm thấy sở dĩ gặp nhau không bằng nhớ nhung, là vì gặp nhau chỉ khiến người ta buồn bã, đau đớn phải đối mặt với hiện thực, còn nhớ nhung lại có thể biến những lời dối trá thành câu chuyện cổ tích”.
Phương Hồi là người đầu tiên trong lớp gặp Lâm Gia Mạt.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa họ diễn ra sau giờ truy bài buổi sáng. Phương Hồi thu vở bài tập lịch sử, cuốn đầu tiên là của Trần Tầm, cô đã bọc bìa cho vở lịch sử của cậu bằng giấy bọc rất đẹp, nhãn vở để Trần Tầm tự ghi tên, còn trang thứ hai sau trong bìa là do Phương Hồi viết. Cô ôm một chồng vở và bước vào văn phòng của khối 10, trong phòng có một bạn gái đeo chiếc cặp xách màu bạc nhìn rất lạ đang đứng nói chuyện với cô chủ nhiệm Hầu Giai, ánh nắng rực rỡ hắt xuống người bạn gái đó, nhìn rất đẹp.
Cô chủ nhiệm liền gọi Phương Hồi vào: “Phương Hồi, đây là bạn Lâm Gia Mạt, bạn mới chuyển đến lớp mình”.
Lên đến lớp, Trần Tầm và Triệu Diệp đang cầm vở Phương Hồi, tốc kí chép bài tập môn chính trị.
Phương Hồi bước đến, vỗ vai cậu ta nói: “Này, cô chủ nhiệm bảo cậu lên khênh một bộ bàn ghế, lát nữa bạn chuyển trường đó đến đấy”.
“Bạn chuyển trường hả?”. Triệu Diệp hào hứng hỏi: