The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342291

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.

ồi và Lâm Gia Mạt, gọi xong, liền vội trốn vào sau lưng họ, một cô bé nói nhỏ: “Anh ấy nhìn về phía này chưa?”. Cô bé còn lại ngó đầu ra, nói với giọng vui mừng: “Nhìn rồi! Nhìn rồi!”.
Đúng là Trần Tầm đã nghe thấy, cậu cũng đã nhìn về phía này, nhưng cậu không nhìn thấy cô bé vừa lên tiếng gọi, mà là nhìn thấy Phương Hồi.
Kiều Nhiên và Triệu Diệp cũng đã phát hiện ra bọn họ, ba đứa liền bước về phía này.
“Cậu có nhìn thấy không, cú ghi ba điểm vừa nãy của tớ, tuyệt không?”. Triệu Diệp hào hứng đón lấy chai nước trong tay Lâm Gia Mạt, nói.
“Trả tớ!”. Lâm Gia Mạt vội giật ngay chai nước lại: “Có phải của cậu đâu mà cậu đòi uống!”.
Trần Tầm liền giơ ngón giữa lên chỉ về phía Triệu Diệp, giả vờ vô tình chạm vào bàn tay Phương Hồi, nói: “Tớ lấy nhé”.
Phương Hồi lạnh lùng nhìn cậu, Trần Tầm không phát hiện ra điều gì, liền chỉ vào chai nước trà đen trong tay cô rồi nói nhỏ: “Cái này, cảm ơn nhé!”
“Nóng không?”. Phương Hồi đột ngột quay đầu đi, đưa chai nước cho Kiều Nhiên đang đứng ở đầu bên kia: “Cậu uống đi”.
“Hả… cảm ơn cậu!”. Kiều Nhiên sững người ra một lát, sau đó đón lấy chai nước cười rạng rỡ.
Bàn tay Trần Tầm chưa kịp rút về, tựa như dấu chấm ngại ngùng trong cuộc đối thoại của bọn họ, lơ lửng trong không khí.
Cậu nhìn thấy Kiều Nhiên ngửa cổ lên uống mấy ngụm, chắc là thứ chất lỏng màu đỏ sẫm lắc lư tong chai đó rất ngon, nhưng Trần Tầm lại cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt, đắng đến nỗi không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.
Trần Tầm chống tay vào cái cây sau lưng và đứng bật dậy, lúc đi ngang qua Phương Hồi, hai người không ai nhìn ai.
“Ê! Đi đâu vậy!”. Triệu Diệp đứng sau gọi.
“Lên lớp!”. Trần Tầm không thèm ngoái đầu lại.
“Đợi lát rồi lên cả thể!”.
“Đây đếch chơi nữa!”. Trần Tầm đi về phía khung bóng rổ, lấy lại chiếc áo đồng phục từ tay cô bạn đó rồi hậm hực về lớp.
“Thần kinh à? Sao tự dưng lại như ăn phải thuốc súng vậy?”. Triệu Diệp nói với Kiều Nhiên bằng giọng sửng sốt.
“Không biết, thôi kệ cậu ta!”. Kiều Nhiên cẩn thận vặn lại nắp chai nước.
“Tớ hỏi các cậu, con bé ngồi dưới khung bóng rổ kia là ai vậy? Có thân với Trần Tầm không?”. Lâm Gia Mạt tranh thủ cơ hội dò hỏi.
“Ai cơ?”. Kiều Nhiên hỏi.
“Cái cậu mà cầm áo cho Trần Tầm ấy, đó, đứng dậy rồi đó, chính là cậu ta đấy”. Lâm Gia Mạt chu môi nói.
“À! Vương Mạn Mạn hả! Lớp (5), bạn cùng cấp hai với Trần Tầm”. Triệu Diệp nhìn rồi quay sang nói với vẻ thần bí: “Theo nguồn tin vỉa hè thì đã từng là girlfriend gây nhiều tai tiếng của hắn ta!”.
Lâm Gia Mạt nhìn về phía Phương Hồi với vẻ lo lắng, còn Phương Hồi thì lặng lẽ cúi đầu.






Trần Tầm và Phương Hồi chiến tranh lạnh với nhau ba ngày.
Quãng thời gian ba ngày nói dài cũng không phải là dài, nói ngắn cũng không phải là ngắn. Nhưng đối với chuyện tình cảm, đủ để bắt đầu, cũng đủ để kết thúc.
Trong thời gian này, buổi trưa Lâm Gia Mạt lại đi tìm Tô Khải, dần dần cũng biết được nhà anh ở đâu, thích màu gì, thích uống loại đồ uống nào, thậm chí còn lấy hết can đảm hỏi anh thích mẫu con gái nào, nếu tìm bạn gái thì có yêu cầu gì.
Và câu trả lời của Tô Khải đã khiến cô rất phấn chấn, anh nói: “Thích cô bé đáng yêu, không nên nhiều chuyện. Nếu tìm bạn gái, hê hê, như em là được rồi!”.
Vừa lên lớp, Lâm Gia Mạt liền lấy ngay tấm card điện thoại 201 vừa mua ra, ra hành lang nhắn tin cho Tô Khải.
“Cậu nói gì vậy! Chuyện này có gì phải sợ rắc rối chứ? Tớ nghĩ các cậu nên nói chuyện với nhau”.
“Tính sau”. Phương Hồi hít một hơi thật sâu, kéo tay Lâm Gia Mạt đang đặt trên vai xuống, nói: “Thôi vào lớp đi”.
Hai đứa vừa vào lớp thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng con gái gọi: “Bạn ơi! Bạn gọi hộ tớ Trần Tầm với!”.
Phương Hồi liền quay đầu lại, đứng trước cửa chính là cô bạn Vương Mạn Mạn ngồi dưới khung bóng rổ hôm đó. Vương Mạn Mạn đang cùng một cô bạn khác vừa cười rất tươi vừa xách một túi nilon đen rất to, tựa người vào khung cửa nói: “Cảm ơn nhé!”.
Lâm Gia Mạt bực bội gọi: “Trần Tầm! Có người tìm!”.
Trần Tầm vội chạy ra ngoài, Triệu Diệp đứng sau hú lên mấy tiếng như trêu chọc.
Phương Hồi không nhìn cậu, lặng lẽ về chỗ.
“Có chuyện gì vậy?”. Trần Tầm hỏi: “Các cậu xách gì thế?”.
“Vỏ chai!”. Vương Mạn Mạn cười nói: “Lớp tớ đang tổ chức thu gom phế liệu ở trường, sau đó mang đi bán! Số tiền thu được sẽ làm quỹ lớp, cậu xem lớp cậu có chai, lon nước ngọt nào vứt đi không thì cho tớ!”
“Có đầu óc kinh doanh quá nhỉ! Thầy Thôi bảo các cậu làm thế à?”.
“Không, bọn tớ tự phát thôi, mau lên!”. Vương Mạn Mạn đẩy nhẹ vào vai Trần Tầm.
Cậu quay vào, hỏi từng bàn một, đến chỗ Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, cũng chỉ thờ ơ hỏi một câu: “Có vỏ chai nào vứt đi không? Lon bỏ không cũng được!”.
“Không có!”. Lâm Gia Mạt nói.
Trần Tầm không hỏi tiếp Phương Hồi mà đi sang bàn khác.
“Con bé đó ghê thật! Mò sang tận lớp người ta để tán tỉnh!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng căm ghét: “Trần Tầm cũng vớ vẩn quá, cần gì phải quan tâm đến chuyện của cậu ta! Không