Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.
khoai tây là tớ lại nhớ đến cậu! Chúc cậu năm mới mọi điều tốt lành!”.
Tấm thiệp của Kiều Nhiên viết: “To Phương Hồi: Tớ vui nhất là khi được ngồi làm bài tập cùng cậu. Nhưng khi ở bên cậu, tớ trở nên ngờ nghệch, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, nói chuyện không tự nhiên. Happy new year, chúc cậu luôn học hành tiến bộ!”.
Tấm thiệp của Trần Tầm viết: “Anh cam đoan, sẽ không bao giờ phải nói lời xin lỗi với em. Cho dù bao nhiêu năm mới trôi qua… em đều phải ở bên anh! I LOVE YOU!”.
Phương Hồi nói, cô đã bỏ những tấm thiệp này đi từ lâu, nhưng một điều lạ là, bao năm trôi qua, cô vẫn nhớ như in từng chữ mà họ đã viết, cô tự mỉa mai mình rằng, hay là do đầu óc cô quá nhạy cảm? Còn tôi thì nghĩ, có lẽ những lời hứa – ngày ấy cô tin là thật – không thực hiện được đó đã khiến cô có một ước mơ tuyệt đẹp. Tuy nhiên, cuối cùng, tất cả đã trở thành điều nuối tiếc sâu sắc, trôi theo tuổi trẻ. Điều đáng buồn là, những cái mà cô đã từng nỗ lực bảo vệ lại biến thành nỗi đau khó có thể xóa mờ.
Giấy có thể xé vụn, còn tuổi trẻ biết xé vụn sao đây?
Lớp (1) bắt đầu chuẩn bị cho buổi liên hoan văn nghệ chào đón năm mới.
Chuyện này là do cán bộ lớp phụ trách, mặc dù đợt thi cuối kì đã đến rất gần, nhưng không hề ảnh hưởng đến nhiệt huyết của bọn họ. Sau những buổi tan học, cả đám tụ tập nhau lại hồ hởi thảo luận rất nhiều lần, cuối cùng phương án được đưa ra là chơi trò chơi và biểu diễn các tiết mục văn nghệ.
Cán bộ lớp mở màn, Trần Tầm và Triệu Diệp, Kiều Nhiên cùng đóng một tiểu phẩm, Phương Hồi và Lâm Gia Mạt song ca bài Hẹn hò 1998, Hà Sa chơi đàn violon, bài Khúc hát rộn ràng, các bạn khác cũng có tiết mục, phần lớn là hát, về cơ bản là những bài hát thịnh hành hồi đó, Rất muốn yêu em, Trái tim yếu mềm, Cảm nhận lần đầu mới biết yêu… Cô Hầu Giai cũng hát một bài Hình như vào mùa đông, lúc cô đăng kí tên bài hát, Trần Tầm mới biết hóa ra thần tượng của cô là Tề Tần. Ngoài ra, còn rất nhiều trò chơi khác, nào là dán mũi, đánh trống truyền hoa, bắt chước đoán từ…
Trong đó đặc biệt hơn cả là trò tặng quà do Trần Tầm nghĩ ra. Mấy ngày trước đó, bạn bè trong lớp ai cũng mua một món quà nhỏ mang đến lớp, cái gì cũng được, đắt rẻ không quan trọng, rồi tự dán một mẩu giấy lên món quà, ghi tên mình vào, Trần Tầm và mấy cậu sẽ ghi mã số, đặt trong một hộp lớn. Sau đó bọn họ lại ghi các mã số tương ứng lên các mẩu thăm, gấp lại đặt trong một chiếc hộp nhỏ. Trong buổi liên hoan, trò chơi cuối cùng là mỗi bạn bắt một tờ thăm, bên trong có ghi số mấy, rồi tặng cho bạn món quà có ghi số tương ứng. Như thế, tất cả mọi người đều được bạn bè tặng quà.
Hôm quyết định kế hoạch này, Kiều Nhiên hẹn Phương Hồi đi mua quà, nhưng đã bị cô từ chối. Nguyên nhân là do tấm thiệp của Kiều Nhiên khiến cô phải e dè. Mặc dù Phương Hồi cũng là người chậm hiểu, ngờ nghệch, nhưng cô không ngốc, cô cũng cảm nhận được tình cảm của Kiều Nhiền. Điều này khiến cô cảm thấy hơi nao lòng, nếu mấy tháng trước, Kiều Nhiên nói ra như vậy thì có lẽ Phương Hồi cũng đã rung động rồi, bởi cô cũng đã từng có thiện cảm với Kiều Nhiên, nhưng đến giây phút này mọi thứ không còn kịp nữa, Trần Tầm đột nhập vào thế giới của cô, trái tim cô đã không thể hé cửa với ai nữa. Nếu đã không thể thì Phương Hồi cũng không muốn tỏ ra quá thân mật với Kiều Nhiên, làm bạn sẽ rất tốt, nhưng nếu bước thêm bước nữa sẽ rất khó xử.
“Ngốc ạ! Số ghi trên món quà là do tớ ghi đúng không? Số rút thăm cũng không tớ làm thi ai? Sau khi quà của cậu được ghi số, tớ liền giữ cái thăm tương ứng trong tay, không đưa cho ai cả, đến lúc rút thì tớ giả vờ rút một cái, quà của cậu sẽ tặng cho tớ thôi”.
“Xảo quyệt quá…”. Phương Hồi véo tay Trần Tầm một cái, nói.
“Ái! Tớ cũng sẽ tặng cho cậu con gấu bông này mà! Cậu chả từng nói là rất thích ôm thú bông đi ngủ đó sao? Nhận được quà của tớ chắc chắn sẽ thích hơn quà của bạn A, B, C, D gì đó tặng đúng không?”.
“Thế cậu thích quà gì?”. Phương Hồi đặt hộp nhạc lên giá, mặc dù vẫn đang cau mày, nhưng không giấu nổi nụ cười trên môi.
“Miếng gảy đàn!”. Trần Tầm lại hắt xì hơi hai cái nữa rồi vội kéo Phương Hồi ra khỏi cửa hàng.
“Miếng gảy guitar? Là cái gì vậy?”. Phương Hồi nhẹ nhàng vuốt phẳng lớp giấy gói chú chó bông, hỏi.
“Là miếng gảy chuyên dùng để chơi đàn guitar đó. Tớ định học chơi guitar tong đợt nghỉ đông này, học kì sau là chơi cho cậu nghe được rồi”.
Phương Hồi liền cười tỏ vẻ hiểu ý: “Cái đó đi đâu mua được nhỉ?”.
“Ở Tân Giai Khẩu, bọn mình đến đó bây giờ đi!”. Trần Tầm mở khóa và nhảy lên xe.
Hôm đó, bọn họ đã mua được miếng gảy đàn ở Tân Giai Khẩu, lúc đầu Phương Hồi tưởng là cái gì mới lạ lắm, cầm lên tay mới biết đó chỉ là một miếng nhựa mỏng. Cô cảm thấy tặng mỗi cái này cũng hơi ngại, và thế là lại mua thêm một lọ thủy tinh và ít giấy đẹp, gấp 99 ngôi sao bỏ vào. Cô dán hình trái tim màu bạc lên miếng gảy guitar màu đỏ đó, sau đó giấu nó trong lọ đựng ngôi sao.
Buổi liên hoan văn nghệ rất náo nhiệt, mọi người đều chơi đùa r