Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.
ng và nỗi cô đơn đó.
Hôm đó Phương Hồi kể cho tôi nghe cái nắm tay đầu tiên của Trần Tầm và cô, hình như sợ tôi không hiểu, cô liền kéo tay tôi đặt vào lòng bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, nói: “Đó, như thế này này”.
Lúc làm động tác này, nét mặt Phương Hồi rất trong sáng, không hề tỏ ra ngượng ngùng hay có ý gì cả, giống như một bạn nhỏ đang rất chăm chú biểu diễn tiết mục cho người lớn xem. Bất giác tôi hơi nắm chặt tay lại. Nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền sang khiến tôi mơ màng, một cô gái dịu dàng như vậy, tôi thực sự chỉ muốn nắm chặt tay và không bao giờ buông ra nữa.
“Hê! Văn hóa của bọn họ còn được nhập khẩu từ nước mình sang ấy chứ!”. Tôi trợn mắt, sau đó lại cười tủm tỉm, vừa cúi người vừa nói với: “Các bạn hay thật! Không chịu lấy chồng Nhật mà lại thích lấy cô nàng Trung Quốc thế này! Người nào cũng như Aiba thì đất nước các bạn tiệt chủng chứ chẳng chơi! Chết đấy!”.
Yoshiyuki không biết tiếng Trung, vẫn mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn Aiba bằng ánh mắt dò hỏi. Aiba liền đánh mạnh tôi một cái, nói: “Thôi! Ông anh! Bọn này xin cáo từ đây. Phương Hồi đưa chìa khóa cho tớ, tớ không dám ở đây nữa đâu, ông này ngứa mồm lại nói linh tinh gì đó chứ chẳng chơi!”.
Phương Hồi vội đứng dậy nói: “Không phải vậy đâu, cậu đừng nói linh tinh! Tớ cũng về cùng các cậu!”.
Tôi sững người ra một lát, không nghĩ cô lại làm như vậy.
Phương Hồi bước đến, đưa mắt nhìn tôi và nói nhỏ: “Tối hôm nay… cảm ơn anh!”.
Ba người rồng rắn ra khỏi phòng, sau khi cửa kêu “cạch” một tiếng, tôi mới trở về với thực tại. Cúi nhìn đám bánh ngọt, chai rượu, cuống quả cherry, vết nước trên bàn, đột nhiên tôi cảm thấy mông lung như trở về thời quá khứ. Không hiểu sao, đột nhiên tôi lại nhớ đến chuyện Cô bé Lọ Lem, sau tiếng chuông nửa đêm, khi xe ngựa, xiêm áo, chàng hoàng tử đều biến mất, chắc là cô cũng hụt hẫng như tôi bây giờ.
Sau hôm đó, dường như cuộc sống của chúng tôi lại trở lại như hồi đầu, học hành, làm thêm, nấu ăn, ngủ nghỉ, tất cả đều không có gì thay đổi. Chỉ có điều ít nhiều Phương Hồi cũng đã gần gũi với tôi hơn, thỉnh thoảng gặp nhau ở cầu thang, chúng tôi cũng nói chuyện với nhau về thời tiết và bài vở, nếu đang xách cái gì trong tay, cô cũng không còn ngại khi để tôi xách hộ. Nếu bị Aiba nhìn thấy, cô sẽ háy mắt với tôi với vẻ đầy ẩn ý, tôi cũng sẽ háy mắt lại, chỉ có điều trong lòng vẫn thấy chán nản. Tôi nghĩ Phương Hồi đã coi tôi là người vô giới tính có thể tiếp xúc an toàn.
Cô cũng không kể gì cho tôi nghe về câu chuyện của cô và Trần Tầm nữa, tôi cũng không hỏi. Tôi biết đêm hôm đó, Phương Hồi kể cho tôi nghe là vì lúc đó cảm xúc trào dâng trong lòng cô, địa điểm đặc biệt, giống như siêu Saiyan trong truyện Bảy viên ngọc rồng, giống như Tôn Ngộ Không chỉ là Tôn Ngộ Không, không sản sinh ra được năng lượng để biến hóa nếu chưa đến thời điểm đặc biệt. Còn bao giờ Phương Hồi hóa thân lần nữa, tôi hoàn toàn không thể kiểm soát, cũng không thể dự đoán.
Tuy nhiên, tôi không thể ngờ rằng, sau đó không lâu, Phương Hồi lại hóa thân.
Nguyên nhân là do phòng Phương Hồi và Aiba bị trộm hỏi thăm.
Du học sinh bị mất trộm không giống với việc nhà dân bình thường bị mất trộm, nếu người dân địa phương bị trộm vào nhà, cũng chỉ mất một số đồ dùng, không ảnh hưởng gì nhiều đến cuộc sống. Còn đối với du học sinh, những người vốn không có mấy tài sản, bất luận là vật dụng gì cũng không được phép để mất. Hồi mới đến tôi đã từng bị mất ba lô, vé xe, thẻ tín dụng, tiền mặt, tài liệu sách vở của trường, card điện thoại, vụ đó gần như khiến tôi nhịn đói cả tuần, tuyệt vọng đến mức chỉ muốn về nước cho xong. Trong khi Phương Hồi và Aiba gần như mất sạch sành sanh, đây thực sự có thể coi là chặn mất đường sống.
Đừng tưởng bình thường Aiba nói cười hớn hở, luôn đơn giản hóa mọi vấn đề, nhưng lần này cô đã thực sự choáng. Bình thường tiếp xúc với nhau có thể nhận thấy, gia cảnh của Aiba cũng không giàu có gì. Cô và Phương Hồi sống với nhau, ngoài việc vì Yoshiyuki có họ hàng ở Australia, không thể sống cùng với cô, ít nhiều còn là do Phương Hồi gánh bớt tiền thuê nhà cho cô. Sau khi bị mất trộm, đồ đạc đáng tiền của hai người chẳng còn lại gì, lúc đầu định báo cảnh sát, nhưng Phương Hồi đã kiên quyết ngăn cản. Vì cô bị bị trộm luôn mấy cuốn tạp chí Trung Quốc, chắc chắn đối với kẻ trộm thì cái này chỉ là rác, chúng lấy của vất đi ấy làm gì, nhưng tiện thể kẻ trộm lại mang luôn đi, cho nên Phương Hồi khẳng định tên trộm là người Trung Quốc.
Đối với đồng bào, chúng tôi không thể căm hận một cách tột độ.
Thực ra đây chính là nỗi bi ai của du học sinh Trung Quốc. Chắc là những người đã từng đi du học nước ngoài đều có cảm giác này, ở nước ngoài, người đến từ một nước vốn rất đoàn kết với nhau, cho dù là đi làm thêm hay đi học, đều sẽ giúp đỡ, quan tâm đến nhau. Nhưng người Trung Quốc lại không như vậy, thường xuyên xảy ra chuyện tiêu cực. Có lẽ là do hoàn cảnh đặc biệt, điều kiện sống đặc biệt nên mới gây ra hiện tượng đặc biệt này, với vai trò là một cá thể trong đó, rất khó thay đổi mọi chu