Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2418 lượt.
h của Trần Tầm, Phương Hồi cũng hoàn toàn ủng hộ. Thời gian đó gần như ngày nào tan học xong, cô cũng ở lại với Lâm Gia Mạt để xem đội luyện tập, giúp bọn họ mua nước, làm việc vặt. Công lao đóng góp thầm lặng của cô đã khiến cho cả đội bóng đều đánh giá rất cao, Tô Khải thường xuyên ghé sát vào Trần Tầm nói: “Sao cậu lại vớ được cô bạn tuyệt thế nhỉ? Thật không thể chê được điểm nào, cậu đừng có ngắm nhiều hoa đẹp mà lóa mắt, làm gì có lỗi với người ta nhé!”. Trần Tầm luôn trả lời rất hãnh diện rằng: “Làm sao có chuyện đó được! Làm sao có thể như thế được?”.
Còn trong giai đoạn đó, gần như Lâm Gia Mạt đã bỏ ra mọi nhiệt huyết tuổi trẻ của mình. So với lúc đầu chỉ vì Tô Khải, hiện giờ cô có nhiều tình cảm gửi gắm trong đó hơn. Giữa cái được và cái mất, Lâm Gia Mạt dần dần chín chắn hơn, cái mà cô mong muốn có được không nhiều, được nhìn thấy vẻ chuyên tâm của Tô Khải trên sân, được đi cùng với anh đoạn đường dài trăm mét từ cổng trường đến ngã tư là cô đã thấy vui lắm rồi.
Trên quãng đường chỉ dài trăm mét đó, thỉnh thoảng Tô Khải cũng nhắc đến Trịnh Tuyết, chính vì thế dần dần Lâm Gia Mạt đã biết chuyện cuối cùng Trịnh Tuyết quyết định lựa chọn con đường đi du học nước ngoài và một số ít thủ tục. Có thể nói quá trình này chính là quá trình Trịnh Tuyết và Tô Khải mỗi lúc một xa nhau hơn, mỗi lần kể đến đây, cô luôn nhìn thấy vẻ buồn bã thoáng qua trong mắt Tô Khải. Trong ngày xuân với ánh nắng rực rỡ đó, dường như cô đã cảm nhận trước được bầu không khí chia tay trước đám Phương Hồi.
“Không sao thật mà! Không vấn đề gì đâu! Sao ông lắm điều thế nhỉ!”. Trần Tầm cố gắng cười gượng nói: “Tôi không thể cho ông cơ hội sau này trách tôi được! Nếu tôi không đích thân vào sân để mang cúp vàng về, ông có phục không?”.
“Được! Tôi đợi ông mang cúp về cho tôi!”. Triệu Diệp mím môi, ánh mắt rạng ngời.
“Trần Tầm, nhà ngươi gấu thật đấy! Vào thôi! Lần này tiêu diệt triệt để bọn họ!”. Tô Khải khoác tay lên vai Trần Tầm nói.
Trần Tầm cười rồi đứng dậy, vỗ một bàn tay vào bàn tay Triệu Diệp và bước vào sân. Phương Hồi đứng sau lén túm lấy áo cậu, Trần Tầm liền ngoảnh đầu lại, cười rất tươi với cô và nói: “Yên tâm! Hãy đợi tớ kiếm cho cậu ba điểm nhé!”.
Hiệp thứ ba bắt đầu, trận đấu càng quyết liệt hơn, đối phương cũng đã nhìn thấy Trần Tầm bị nôn ban nãy, chính vì thế ép cậu càng hăng hơn, Trần Tầm ốm, chân ít nhiều cũng thấy yếu, mấy lần đều bị bọn họ chèn ra ngoài vạch. Thấy cậu yếu như vậy, Phương Hồi đứng ngoài sân mà suýt chảy nước mắt. Tô Khải cũng sốt ruột, vì Trần Tầm mà suýt thi cãi nhau với hậu vệ của đối phương. Cứ thế giằng co đến hiệp thứ tư, trường F bị đối phương dẫn trước hai điểm. Thời gian còn lại không nhiều, Trần Tầm cũng đã đến mức tới hạn, cậu cũng không đi tranh bóng nữa mà chỉ loanh quanh đứng ở khu trung tuyến, đợi trung phong Lưu Bác cướp bóng rồi chuyền cho cậu phản công.
Chiến thuật này đơn giản, hiệu quả, Lưu Bác nắm bắt được cơ hội, chuyền bóng vào tay Trần Tầm. Trần Tầm nhận bóng rồi chạy về phía rổ của đối phương, đối phương phòng thủ rất nhanh, hậu vệ lập thức đuổi theo. Trần Tầm dự đoán tốc độ của cậu ta rất khó chạy đến dưới rổ, bèn đứng ngay lại ở vị trí ba điểm, chuẩn bị nhảy lên ném bóng kiếm ba điểm và ngay sau đó hậu vệ đối phương cũng nhảy lên, định chụp quả bóng này. Quả bóng vượt qua ngón tay của hai người, cuối cùng rơi tọt vào lưới, cậu hậu vệ đó không kịp rút tay về, tay đập vào người Trần Tầm, Trần Tầm liền ngã xuống đất như một chiếc lá.
Phương Hồi cảm thấy mặt đất dưới chân rung chuyển, trái tim cô cũng run theo. Bên tai vọng lại tiếng Triệu Diệp chửi: “M.nó! Chơi đểu quá!”. Trong sân, Tô Khải và các cầu thủ của đội bạn bắt đầu đẩy nhau, khán giả ngoài sân xôn xao la ó. Đối với Phương Hồi, những chuyện này như xảy ra ở một thế giới khác, trong mắt cô chỉ có hình ảnh của người như con rối bị đứt dây, cô vội vàng gạt mọi người ra, bất chấp tất cả và chạy vào sân.
Trần Tầm nằm ngửa dưới đất, lúc đầu cậu định trở mình ngồi dậy, nhưng không còn chút sức lực nào nữa, thế là cậu bèn ngoan ngoãn nằm yên. Cậu nheo mắt lại, hả hê nhìn Phương Hồi đang xuất hiện trước mắt mình với khuôn mặt rơm rớm nước mắt, cười hỏi: “Bóng đã vào chưa?”.
“Vào rồi”. Phương Hồi ngồi xuống, khịt mũi trả lời.
“Thế nào? Tớ không nói xạo cậu chứ? Ba điểm này đủ để ghi vào sử xanh chưa?”. Trần Tầm thở phào nói.
“Ừ…”.
“Khóc gì chứ, có phải không vào đâu!”.
“Không khóc!”.
“Nước mắt lăn cả xuống người tớ rồi đây này…”
“Đau không?”.
“Không… hơi hơi…”
“Rốt cuộc là có đau không?”. Mắt Phương Hồi vẫn còn đỏ, nhưng miệng lại phì cười.
“Vừa nãy không đau, nhìn thấy cậu là bắt đầu đau…”.
“Đáng ghét! Thôi tớ ra đây!”.
“Đừng đừng! Không đùa nữa… tớ bảo này… kéo tớ một cái… hình như tớ không còn sức để dậy nữa!”. Trần Tầm đưa tay về phía Phương Hồi nói.
Phương Hồi liền nắm chặt tay Trần Tầm, cùng các cầu thủ bên cạnh kéo cậu dậy rồi dìu cậu ra sân.
“Lần này để mọi người nhìn thấy hết rồi”. Trần Tầm nhìn xung quanh, nói nhỏ.
“Ừ…” Phương Hồi đỏ bừng m