Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
ắn lại là người khó xử nhất. Không thể nói thật với Thượng Tâm, chỉ có thể nhìn nha đầu này tự giày vò bản thân, thật đúng là đau lòng.
Thần Tri Thư càng nghĩ càng thấy không ổn, cuối cùng quyết định sắp xếp hành lí của cô, đóng gói đưa cô trở về nhà, hắn gánh không nổi tội danh này.
Thượng Tâm tất nhiên là không muốn về nhà, nhưng bị hắn cứng rắn đuổi về mà không có biện pháp nào. Có điều cô cảm thấy thật kì quái, người nhà giống như không ai quan tâm tại sao cô lại trở thành bộ dáng này, giống như mọi khi, mọi người ăn cùng nhau xong rồi đi nghỉ, không ai hỏi cô tại sao lại về nhà.
Thiệu Phi Phàm cũng vậy, mất tích không thấy bóng dáng đâu, điện thoại cũng không thấy gọi tới.
Trong lòng Thượng tâm cảm thấy rất ủy khuất, nhưng lại không có ai nghe cô tố khổ, chỉ có thể tự mình tức giận bản thân mình, “Không có chuyện gì, trên đời này, không vì thiếu ai đó mà mình không sống được, không có chuyện gì mà mình không vượt qua được hết.” Cô gái nhỏ ở trong phòng của mình vừa khóc vừa kêu to.
Cô không biết rằng lúc này Thiệu Phi Phàm đang đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt lạnh tanh.
Thượng Trạm Bắc cũng nghe thấy, trên mặt hiện lên bộ dáng cười cười xem náo nhiệt, trong lòng lại cười nghiêng ngả vì bộ mặt xanh lét của Thiệu Phi Phàm, con gái à, con đã tăng thể diện cho ba rồi đó.
Hạ Hâm Hữu tất nhiên là nhìn ra ý nghĩ xấu xa trong đầu chồng mình, hung hăng đá cho ông một cước, nghiêng đầu lúng túng nói với con rể, “Tâm Tâm mấy hôm nay, cơm ăn không ngon, ngủ không yên, bọng mắt lúc nào cũng sưng lên…”
“Mẹ, con biết.” Thiệu Phi Phàm đáp lời, ánh mắt âm u nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt của Thượng Tâm.
Hạ Hâm Hữu muốn nói lại thôi, cuối cùng lôi kéo chồng mình rời đi, để lại anh đứng một mình ở đó. Cha mẹ nào cũng thương con, nhưng đứa con trong nhà mình giống như một đứa trẻ, mấy ngày nay Thiệu Phi Phàm cũng sống không tốt, luôn nhớ đến nha đầu này, nhớ đến đau lòng.
Anh dán người vào cánh cửa, giống như chỉ cần như vậy là có thể hiểu được tâm tình của vợ mình. Mấy hôm nay, Tự Nãi Tiêm đã bị buộc phải từ chức, Cốc Tử Kỳ cũng xin lãnh đạo giúp cô ta mấy lần nhưng không được, cuối cùng vẫn tìm đến anh. Thiệu Phi Phàm thật sự là không thể hiểu nổi Cốc Tử Kỳ, anh ta vì một người phụ nữ như vậy có đáng không?
Cốc Tử Kỳ cả người mệt mỏi, đôi mắt trở nên tang thương rất nhiều, “A Thiệu, thế gian này không có chuyện đáng hay không đáng giá, tôi chỉ biết rằng, dù cô ấy có trở thành một người như thế nào đi chăng nữa, thì cô ấy vẫn là cô gái luôn ở bên cạnh tôi trong một thời gian dài, tôi không thể bỏ mặc, không quan tâm đến cô ấy được.”
Thiệu Phi Phàm nghe xong cũng không có cách nào thay đổi suy nghĩ của anh ta, giống như khi uống nước, ấm lạnh thế nào chỉ có người uống mới biết, cuộc sống của mình thì chỉ có mình mới biết nên trải qua như thế nào. Cũng giống như Thượng Tâm không thể tự mình nhận ra chân tướng, ngay cả khi cô nói muốn ly hôn với anh, anh cũng không muốn thực sự phải ly hôn với cô. Nếu không cũng không khóa trái phòng nhốt cô ở bên trong, không cho cô chạy đi.
Nghe thấy trong phòng Thượng Tâm không có tiếng động, Thiệu Phi Phàm liền đẩy cửa ra, Thượng Tâm đã nằm ở mép giường ngủ thiếp đi, nhưng trong miệng lại lẩm bẩm mấy câu. Anh cố ý đi nhẹ nhàng, đứng ở phía sau cô, lúc nghe thấy mấy câu lẩm bẩm của cô thì thân thể cứng đờ.
“Thiệu Phi Phàm, làm sao bây giờ…Em không muốn ly hôn với anh…Em yêu anh như vậy, làm sao có thể chịu được…”
Anh cảm thấy cổ họng căng lên, lỗ mũi chua xót_____Em yêu anh như vậy, làm sao có thể chịu được. Bàn tay nhẹ nhàng đặt ở trên đầu của cô, dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của cô, giọng nói có chút nghẹn ngào, “Em, đứa ngốc này, nếu đã yêu anh như vậy, sao còn muốn ly hôn với anh?”
Thượng Tâm dường như ngủ không được thoải mái lắm, giãy dụa một cái, nghiêng đầu ngủ tiếp.
Thiệu Phi Phàm ôm cô đặt vào giữa giường, đắp chăn cho cô, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán của cô, “Đừng khóc, nhìn thấy em khóc, anh rất đau lòng. Vợ à, mưa tạnh rồi thì trời sẽ quang đãng thôi.”
…
Thượng Tâm cảm giác mình mơ thấy mộng đẹp, trong mơ, Thiệu Phi Phàm hôn lên trán cô rồi nói rằng mọi chuyện sẽ qua đi thôi, đêm nay, là đêm cô ngủ ngon nhất kể từ khi gặp chuyện không may đến nay. Sáng sớm tỉnh lại, cảm thấy thanh tỉnh hơn rất nhiều, rửa mặt thay quần áo. Trải qua mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên cô xuống tầng ăn cơm.
Ông nội Thượng nhìn thấy cô xuống thì có chút kinh ngạc, “Tâm Tâm, đến đây, ngồi bên cạnh ông nội này.”
Thượng Tâm khéo léo đi qua, nhận lấy bát cháo nóng cô giúp việc đưa cho, cúi đầu ăn. Thượng Trạm Bắc bẹp bẹp miệng, trong lòng thì nghĩ, rốt cuộc vẫn là Thiệu Phi Phàm có sức quyến rũ lớn, vừa tới một lần là nha đầu này đã xuống tầng ăn cơm rồi, không tự nhốt mình ở trong phòng nữa.
Hạ Hâm Hữu dùng bữa xong, liền lấy tờ giấy giới thiệu đi thực tập mà Thiệu Phi Phàm lưu lại hôm qua từ dưới bàn ăn ra, thấy người nhà đã dùng bữa xong hết rồi, liền đem tài liệu này cho Thượng Tâm, “Địa điểm thực tập của con đã xác định rồi, ngày