Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.
em tất cả, anh đều nguyện ý giải thích với em." Hắn buông cô ra, chuyển sang Thượng Trạm Bắc "Cha nuôi, hôm nay người để cho con tới, chính là để cho con nghe những thứ này, nhìn thấy những thứ này đúng không? Con đã nghe thấy, cũng nhìn thấy, nhưng con vẫn muốn kết hôn với Tâm Tâm, bởi vì con thật lòng thích cô ấy. Hơn nữa mặc kệ xảy ra chuyện gì, con đều muốn cưới cô ấy."
Thiệu Phi Phàm vừa muốn nói, liền bị Thiệu Phi Trì hung hăng cho một đấm ở trên bụng, chỉ có thể kêu"Nha" một chút, Thượng Tâm giống như hiểu cái gì, liền gật đầu một cái.
Cái gật đầu này, làm tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.
Thần Tri Thư không dám tin, Thiệu Phi Phàm trợn mắt há hốc mồm, Thiệu Phi Trì lại rất vui mừng, thủ trưởng Thượng không rõ chân tướng, Hạ Hâm Hữu có chút lo lắng, Thượng Trạm Bắc lại không giải thích được. . . . . .
Tòa nhà lớn của nhà họThượng, hoàn toàn ngổn ngang trong gió rồi. . . . . .
Thượng Tâm cũng mơ mơ màng màng, căn bản không biết là cô tùy tiện gật đầu như vậy, đại biểu cho cái gì? Cho đến khi bị anh tức giận lôi kéo cô ra khỏi nhà họ Thượng, có chút tức giận chất vấn cô "Cô nha vì cái gì mà muốn gả cho tôi?"
"Tôi nói muốn gả cho anh lúc nào?"
". . . . . ." Thiệu Phi Phàm ngẩn ra "Vậy cô gật đầu làm gì?"
Thượng Tâm nhíu nhíu mày "Tôi hỏi anh, anh cũng muốn lấy tôi sao? ’ anh lại nói được, tôi bày tỏ đã biết, liền gật đầu một cái a."
"Cô. . . . . .Cô. . . . . ." Thiệu Phi Phàm tức đến không biết phải làm gì, cô nương này cố ý muốn chỉnh anh đây mà.
Hít sâu, anh hô hấp sâu hơn, lặp lại vô số lần sau, anh đem hết khả năng dùng giọng điệu bình dị gần gũi hỏi cô "Vậy cô lại nói chúng ta cùng giường chung gối, còn nói tôi ngủ cùng cô, tôi ngủ cùng cô lúc nào?"
"Chúng ta chính là cùng giường cùng gối nha, liền cùng ngủ một giường lớn trong phòng ngủ, chúng ta cùng nhau ngủ không phải sao? Chúng ta cùng nhau ngủ, chính là anh ngủ cùng tôi...tôi ngủ cùng anh, có cái gì không đúng sao?" Thượng Tâm nói cực kỳ thản nhiên, không mang theo một tia làm bộ.
Thiệu Phi Phàm cũng hết ý kiến, anh khóc không ra nước mắt liền cười mấy tiếng, tay nắm chặt lại, nín nửa ngày, mới nói được một câu, "Được, cô thật giỏi, Thượng Tâm, Thiệu Phi Phàm tôi gặp cô, xem như tôi gặp được cực phẩm rồi."
Thượng Tâm còn là mơ hồ cùng ngu ngốc, mãi cho đến khi Thiệu Phi Phàm chán ngán cùng thất vọng, đem mọi chuyện tiền nhân hậu quả giải thích một lần cho cô, cũng giải thích rõ hơn chuyện lần trước, nha đầu này mới hiểu một chút. Chỉ là vừa hiểu, nha đầu này liền bắt đầu khóc lên.
"Cô khóc cái gì, nên khóc chính là tôi có được hay không?"
Thượng Tâm vẫn là nhịn không được nước mắt, ủy khuất hỏi "Vậy làm sao bây giờ? Tôi không muốn gả cho anh nha!"
"Cô cho rằng tôi muốn cưới cô sao!" Thiệu Phi Phàm hung hăng đả thương một chút tự ái, liền trừng mắt tức giận "Người kia anh Thần của cô, không phải muốn kết hôn với cô sao, cô dứt khoát đồng ý gả cho hắn, chuyện này liền đơn giản."
Không đề cập tới Thần Tri Thư thì thôi, nhắc tới nước mắt Thượng Tâm liền chảy "Anh Thần không thích tôi, anh . . . . . anh ấy thích người khác, tôi nhìn thấy anh ấy và người khác. . . . . . Trên giường." Cuối cùng nói hai chữ nhỏ nhất.
Thiệu Phi Phàm không cần đầu óc cũng có thể đoán được đại khái, nhìn cô khóc như vậy, liền thở dài, ông trời để cho hắn đụng vào tiểu cô nương như vậy, thật là đau đầu. Giơ tay lên rút mấy tờ khăn giấy, nghiêm túc nâng khuôn mặt của cô lên "Được rồi, khóc như vậy liền dừng thôi. Vì người đàn ông đó mà khóc, có đáng sao!"
Thượng Tâm rất sợ Thiệu Phi Phàm nói lớn tiếng, cô liền lập tức nén nước mắt trở về, hình như cũng thành thói quen rồi. Bỉu môi, khẽ nức nở nói"Vậy chúng ta làm thế nào đây?"
Có thể làm sao?"Rau trộn!" Không thể nhịn được anh liền khạc ra hai chữ, nói xong đôi mắt Thượng Tâm hàm chứa nước mắt nhìn hắn.
Vẻ mặt này của cô, hình như Thiệu Phi Phàm nhìn thích thú như vậy, không lâu sau, anh liền lạnh mặt không nhịn được"Xì" một tiếng bật cười. Vỗ đầu cô, "Đồ ngốc, thật không biết về sau người nào xui xẻo sẽ lấy cô về nhà."
"Đồ ngốc, sau này không biết ai xui xẻo sẽ cưới cô về nhà." Thượng Tâm rất uất ức nhìn Thiệu Phi Phàm, Thiệu Phi Phàm thở dài, anh lại không nhịn được chửi một câu "Mẹ nó, hiện tại thì tốt rồi chính tôi là cái thằng xui xẻo."
"Thiệu Phi Phàm, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Tôi không muốn gả cho anh ...anh cũng không muốn lấy tôi, nếu không, chúng ta trở về nói thẳng cùng chú Thiệu và ông nội." Thượng Tâm nghĩ thầm như vậy thì vô cùng đơn giản, chỉ là, chuyện lại thường phức tạp hơn tưởng tượng của cô rất nhiều.
"Bị cô quấy rối như vậy, giải thích thế nào cũng giải thích không rõ. , chính tôi xui xẻo, đính hôn liền đính hôn, dù sao cô còn nhỏ tuổi, đoán chừng phải tới 4~5 năm nữa thủ trưởng Thượng mới đem gả cô đi. Chúng ta kéo dài thời gian trước, sau này cô sẽ giải thích cho họ, nếu không được nữa, cô liền tìm một người bạn trai, thủ trưởng Thượng cũng sẽ không tìm tới tôi gây phiền toái." Thiệu Phi Phàm càng nói trong lòng cà