Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.
tục tùy quân rồi.”
“ Bạn ngốc thế! Bạn không có nghe người ta nói sao? Hôn nhân không tình yêu là không đạo đức .” Vừa nói Thường Hồng Mai vừa nhìn vào buồng trong.
“ Tiểu Linh, bạn và chồng không có tình cảm, bạn cứ như vậy buông tha cho tình yêu chân chính sao?”
Đúng vậy, mỗi người phụ nữ đều mơ đến tình yêu, chẳng sợ cả đời chỉ có một lần cũng nguyện ý. Nhưng mà Chu Bảo Cương đối với cô, cô chưa bao giờ thấy một chút tình ý nào nơi anh ta, chưa từng nói thích cô, chưa từng nói qua. Bọn họ một năm gặp nhau chỉ mấy lần, mỗi lần trở về anh ta còn mang theo một đống chiến hữu chỉ biết đến nhà ăn không.
Thường Hồng Mai thấy Chung Linh động tâm, quyết đinh ra thêm đòn: “ Tiểu Linh, anh Vương ở buồng trong đấy.”
“ A?”. Chung Linh hoảng sợ, luống cuống. Thường Hồng Mai đẩy cô vào buồng trong, quả thực kế toán Vương, Vương Hải Long đang ở trong này. Cô thẹn không chịu được, muốn đi thì Thường Hồng Mai đã cài then chốt cửa.
“ Anh Vương…”
“ Tiểu Linh, những lời của hai người anh đều nghe cả rồi, em theo anh đi, được không?”.
Kế toán Vương là một người bộ dáng cũng được, khác hoàn toàn loại người như Chu Bảo Cương, anh ta giống với thư sinh hơn. Vừa nói anh ta vừa nắm lấy tay Chung Linh , khiến cô thẹn thùng đỏ mặt. Vương Hải Long trong lòng ngứa ngáy, nói hai ba câu dỗ Chung Linh, ôm lấy cô, ngã ở trên giường…
Không! Không thể như vậy, Chu Bảo Cương thống khổ ôm đầu, từng quyền từng quyền nện vào tường, ánh mắt đỏ bừng hỏi Chung Linh vì sao phá thai. Chung Linh thấy đau…đau quá.
….
“ Không….Không!”
“ Tiểu Linh, sao vậy? Tiểu Linh.”
Chung Linh mở to mắt, nhìn thấy là Chu Bảo Cương thì ôm chầm lấy anh. Hóa ra chỉ là mơ, sao lại mơ đến chuyện trước kia, hiện tại nhớ đến hồi đó, Chung Linh cảm thấy mình thật ngu ngốc, hơn nữa lại càng “ bẩn”…quá vô sỉ, mang thai đứa con của chồng mà lại còn cùng người khác lên giường. May màmay mà lúc này không giống như thế nữa, Chung Linh hiện tại vẫn hoàn mỹ, sạch sẽ, vẫn còn bên anh, càng nghĩ, cô càng ôm anh chặt hơn.
Chu Bảo Cương thấy người cô đầy mồ hôi, tựa hồ là mơ thấy ác mộng, đau lòng ôm chặt cô: “ Làm sao vậy?”.
Chung Linh lúc này chẳng khác nào bạch tuộc ôm chặt lấy anh khiến cho anh cảm thấy ngọt ngào.
“ Em mơ thấy bị mất anh.” Chung Linh nói , chẳng những là mất đi chồng mà còn mất đi đứa nhỏ cùng quyền lợi làm mẹ, cũng mất đi tự tôn, mất đi trong sạch.
Anh vừa nghe thấy lời này thì lòng đau như cắt. Anh cảm thấy mình chẳng khác nào thanh niên, yêu người vợ của mình đến chết đi sống lại. Đúng thế, một người vợ thiện lương săn sóc như vậy, người phụ nữ yêu mình đến vậy thì có người đàn ông nào không bị hãm sâu vào trong đó đâu? Cô ấy đẹp như thế, ôn nhu như thế, chính mình trở thành nô lệ trong sự ôn nhu đó. Nhưng mà anh cam tâm tình nguyện, vốn anh chỉ nghĩ đối với cô có cảm tình vợ chồng mà thôi, anh chưa từng tưởng được anh lại dành cho cô nhiều tình cảm hơn thế.
Lúc được trọng sinh trở lại, Chung Linh thực sự cảm tạ trời xanh. Từ trong cái ôm của anh ngẩng đầu lên, cô nhìn ánh mắt của anh, cái mũi, đôi môi, muốn đem tất thảy của anh khắc sau vào trong trí nhớ. Sợ hãi cùng bất an tra tấn cô, khiến cô muốn chứng thực, muốn căn cứ xác minh đây là thực. Chung Linh hôn môi anh , anh cũng hạnh phúc nhận, thân mật như vậy lấp đầy chỗ trống trong lòng cô…
Sáng sớm, tiếng chuông điểm giờ rời giường ở bên kia học viện truyền đến, Chu Bảo Cương đã sớm thanh tỉnh, nhiều năm đã thành thói quen. Vợ yêu mệt, ngủ rất trầm, nhưng ngay cả đang ngủ cũng gắt gao ôm anh, cái chân trắng muốt gác cả lên người anh. Anh nhẹ nhàng dịch chăn, trùm kín bả vai lộ ra ngoài của cô. Kì thật mỗi lần cô gửi thư cho anh thì ba mẹ cùng chị trong nhà cũng gửi thư đến. Chị cùng với anh từ nhỏ thân cận, lại là người thẳng tính cho nên mặc dù anh không ở nhà nhưng mọi chuyện trong nhà đều biết, chị anh đều viết hết mọi thứ trong thư với anh. Lúc mới đầu, anh cũng lo lắng người vợ quá mức xinh đẹp không đồng ý kết hôn với anh cho nên cũng sẽ không dễ dàng sống chung nhưng một bức thư của chị gửi đến đã đánh tan ý niệm này trong đầu anh. Cô rất chịu khó, tôn kính với ba mẹ , chị nói không hổ là người từng đi học, làm việc đều không làm cho người khác nhìn ra vấn đề gì. Cô cũng không phải là người hẹp hòi, cùng chị anh buôn bán, cho chị anh rất nhiều lợi ích thực tế, cô cũng hiền lành, chịu được khổ. Anh biết vô luận là chuyện của Lâm Mỹ cũng như chuyện trong nhà thì cô đều có lúc khó chịu nhưng mà cô chưa hề nói với anh một câu oán giận, sợ anh phiền lòng. Riêng điểm này thôi cô cũng xứng đáng là người vợ hiền rồi.
Mà hạnh phúc nhất là tình cảm cô dành cho anh. Từ lúc nhìn thấy ánh mắt của cô lúc gặp lại anh, hành động thân thiết, khiến anh cảm nhận được tình yêu của cô. Đúng vậy, cô yêu anh, mà anh cũng là đối với cô có tình cảm sâu sắc đấy thôi. Đối với cô nhất kiến chung tình, sau lại dần dần càng trở nên sâu sắc qua những ngày ở chung, thậm chí từng lời từng lời qua thư cũng làm anh trúng độc càng thêm nặng. Mỗi ngày huấn luyện mệt mỏi đi qua,