Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.
thực là không nuốt nổi nữa rồi. Cô ấy cũng nhìn theo tôi ra ngoài: “Hi Quang, cậu đã nhìn cả ngày rồi, có thấy anh chàng đẹp trai nào không? Mình ngay cả một người cũng không thấy.”
Vũ Hoa nhỏ nhẹ nói: “Lúc nãy mình cũng định nói với các cậu, hôm nay là thứ bảy… Soái ca cũng đâu có đi làm vào thứ bảy…”
Tôi giật mình, bỗng nhiên cảm thấy toàn bộ sức lực trong người mất hết.
Đúng vậy, ngày hôm nay là thứ bảy! Là thứ bảy, cho nên tôi mới có thể rảnh rỗi tới Thượng Hải chơi… Là thứ bảy, cho nên người ta sẽ không đi làm…
Tôi thực sự là đã bị đợt tăng ca vừa rồi làm cho tàn não rồi, ngay cả chuyện này cũng quên. (ơ, mình cũng quên … và hình như tất cả mọi người cũng không ai nhớ…hic)
Ân Khiết thống khổ nói, “Chúng mình bị Hi Quang lừa đảo! Hi Quang, cậu thừa nhận đi, cậu chính là nghiện đồ ăn ngon, thèm mấy thứ đồ ăn ở đây đúng không?”
“Quay về thôi.” Ngây người một hồi, tôi nói.
“Ừm, giờ cũng không còn sớm nữa rồi.”
Chúng tôi ra khỏi quán cà phê. Dòng người ngược xuôi đông như mắc cửi. Tôi lại ngẩng đầu lần nữa, nhìn hết một lượt tất cả các ô cửa sổ trên tòa cao ốc, kinh ngạc dừng bước.
Nhiều ô cửa sổ như vậy, bình thường, anh sẽ nhìn xuống đây từ ô cửa nào?
“Hi Quang?”
“Hi Quang? Nghĩ gì thế? Đi thôi.”
Tôi đang suy nghĩ cái gì?
Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt. Tôi găp vô số người xa lạ. Chỉ duy nhất không có anh.
Tôi biết, anh mỗi ngày đều sẽ đi qua ở đây. Tôi biết, anh ở đâu đó ngay trong cái thành phố này, có lẽ là ngay con phố bên kia thôi, cũng có lẽ là chỉ chốc lát nữa anh sẽ xuất hiện trước mặt tôi…
Thế nhưng giờ này khắc này, tôi không gặp được.
Anh cũng sẽ mãi mãi không biết rằng, đã có người từng ở chỗ này, tưởng tượng được gặp anh.
Ân Khiết lôi tay áo tôi: “Hi Quang? Sao còn không đi, nghĩ gì thế?”
“À, không có gì, chỉ là…” Tôi thấp giọng, “Gặp nhau ở Thượng Hải, thực sự quá khó khăn rồi.”
“Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt. Tôi gặp vô số người xa lạ. Chỉ duy nhất không có anh.”
Câu này khiến mình nhớ tới câu nói của Mặc Sênh: “Em từng đứng một mình trên một con phố xa lạ, ở một đất nước xa lạ. Những con người với màu da khác biệt lướt qua trước mắt, nhưng một dáng người giống anh cũng không thấy…”
Tôi về phòng ký túc ngủ cả một ngày.
Đến tối, tôi lại không ngủ được nữa. Trằn trọc hồi lâu, tôi quyết định dậy chơi game bằng máy game cầm tay.
Sáng sớm ngày đầu tuần, tôi vác theo tinh thần uể oải đi làm. Trên đường đi tôi còn thầm nghĩ, nếu như Lâm Tự Sâm mà nhìn thấy bộ dạng này của tôi, nói không chừng sẽ lại châm chọc tôi vài câu. Ai ngờ, vừa vào phòng làm việc, tôi chợt nghe được một tin đáng sợ.
“Phó giám đốc Lâm hình như gặp tai nạn xe.”
Không phải chứ? Cơn buồn ngủ nháy mắt tan sạch, tôi nhớ tới lời cầu khấn của mình trong chùa Tĩnh An. Chẳng lẽ…
Tôi nhìn giám đốc Trương đầy vẻ chân thành, có lẽ anh ta bị ánh mắt đầy nhiệt tình của tôi phóng tới, lập tức vỗ bàn: “Cô đi.”
Vì vậy, buổi chiều cách ngày hôm ấy, tôi liền ôm một tệp văn kiện giấy tờ chạy tới nhà phó giám đốc Lâm. Mở cửa tiếp tôi là một bác gái hơn năm mươi tuổi. Có lẽ là biết có người của công ty đến, bác ấy tiếp đãi rất khách khí.
“Cháu chào dì, cho cháu hỏi đây có phải nhà anh Lâm Tự Sâm không ạ?”
“Đúng rồi đúng rồi, cô là người của công ty cậu Lâm hả? Cậu ấy đang ở trong thư phòng chờ cô. Mời vào.”
Tôi thay dép, ôm văn kiện đi theo bác gái vào trong thư phòng của Lâm Tự Sâm. Nhưng mà vừa tới trước cửa phòng, tôi bỗng luống cuống, tự nhiên lại có cảm giác tội phạm tới gặp người bị hại.
Tôi kéo tay bác gái lại: “Dì ơi, phó giám đốc Lâm thế nào rồi ạ? Không sao chứ ạ? Bác sĩ nói thế nào ạ?”
“Không sao không sao, không có vấn đề gì lớn. Chỉ là vụ tai nạn khiến vết thương cũ bị tái phát. Tĩnh dưỡng là khỏe thôi. Hiện tại tốt nhất là không được đi lại nhiều, cũng không được đứng quá lâu.”
Không thể đi bộ được ư?
Tôi thực sự không biết lời cầu khấn của mình lại linh nghiệm như thế, nói biến mất liền biến mất, lại còn thảm hại như vậy… Mấy hôm trước tôi còn ngập một lòng tức giận với Lâm Tự Sâm, nhưng bây giờ thì chỉ còn lại sự chột dạ.
Tôi lưỡng lự hỏi: “… Cháu… cháu đi vào có tiện không ạ? Hay là dì mang cái này vào đưa cho phó giám đốc giúp cháu được không ạ?”
Bác gái nói: “À, để tôi đi hỏi cậu Lâm xem sao. Cô gái, cháu đợi ngoài này một lát.”
Bác ấy đang định gõ cửa, chợt một giọng nói bên trong truyền ra ngoài: “Ai ở ngoài đó?”
“Cậu Lâm, là nhân viên công ty của cậu. Một cô gái trẻ tuổi mang văn kiện tới. Cậu xem có tiện để cô ấy đi vào không hay là để tôi mang vào?”
Thư phòng yên lặng một lát.
“Để cô ấy vào đi ạ.” (như yết kiến vua=.=)
Tôi đẩy cửa thư phòng ra, ánh mắt đầu tiên vội vã ném lên người Lâm Tự Sâm.
Quả nhiên anh ta đang ngồi trên ghế.
Ánh sáng xuyên qua ô cửa sổ s