Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nắng Gắt

Nắng Gắt

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1334 lượt.

g như kẻ địch, thật sự có thể thoáng cái liền trở thành bạn bè được ư? Trêu đùa, chọc phá nhau vô tư được ư?
Có thể biến đổi nhanh đến vậy sao?
“Chờ mình chút.” Tôi nói với Ân Khiết, rồi nhanh chóng chạy trở lại.
Lâm Tự Sâm vẫn chưa lái xe đi, có lẽ thấy tôi quay lại, anh ta mở cửa xe bước xuống.
“Quên đồ gì trên xe à?”
“Không có.” Tôi lắc đầu, thở hổn hển dừng lại trước mặt anh ta, nghiêm túc ngẩng đầu hỏi: “Lâm Tự Sâm, chúng ta thật sự giảng hòa rồi sao?”
Anh ta nhìn tôi, giọng nói chắc như đinh đóng cột: “Đúng thế!”
Tôi bỗng nhiêm cảm thấy rất vui, sau đó lại muốn hỏi anh ta: “Vậy rốt cuộc vì sao trước đây anh không ưa em?”
Đêm đầu đông, ánh đèn đường mờ nhạt…
Bốn phía tĩnh lặng vô cùng…
Tôi cho rằng sẽ không nhận được đáp án từ anh ta, nhưng lại nghe thấy giọng nói ấm áp ấy vang lên:
“Bởi vì em vô tư vô lo.”
“… Cái gì?” Tôi quả thật nghi ngờ tai mình nghe nhầm.
“Bởi vì em vô tư vô lo.” Anh ta lại nói, ngừng một chút rồi bổ sung, “Lại còn bệnh đãng trí quá trầm trọng.”
Cái gì với cái gì???
Tôi còn muốn hỏi nữa nhưng anh ta đã không cho tôi cơ hội: “Thôi được rồi, em phải về rồi. Bọn họ đang nhìn chúng ta.”
Tôi quay đầu lại, quả nhiên Ân Khiết đang nhìn tôi bằng ánh mắt sáng quắc.
Tôi đành xám xịt mặt nói lời tạm biệt với anh ta.
Trên đường về, tôi vắt óc suy nghĩ rốt cuộc cũng hiểu được ý của Lâm Tự Sâm. Vô tư vô lo, bệnh đãng trí, mấy lời này là đang nói tôi “2”! (***)
Ân Khiết tò mò hỏi tôi: “Vừa nãy cậu với phó giám đốc nói chuyện gì thế?”
“Mình hỏi anh ta vì sao trước đây không ưa mình.”
Ân Khiết càng hiếu kỳ: “Anh ấy nói không?”
“Có.” Tôi gật đầu, u buồn làm phiên dịch viên cho cô ấy: “Anh ta nói mình quá “2”!”
(***) “2” (nhị): từ lóng dùng để chỉ những người quá ngốc nghếch, làm việc không dùng tới đại não, hoặc đại não có cũng như không =)) Nói chung là không có ý gì tốt cả. Có thể dùng cụm từ “Thiếu iot trầm trọng” như của Việt Nam






Có phải nếu tôi vẫn tiếp tục “thiếu i ốt” như thế thì Lâm Tự Sâm vẫn sẽ bắt tôi tăng ca không?
Tôi tắt đèn trong phòng làm việc, đi tới phòng anh ta thăm dò.
Tôi gõ cửa: “Phó giám đốc, anh vẫn chưa về sao? Em về trước nhé.”
“Đợi chút.”
Anh ta thu dọn giấy tờ, tắt đèn rồi đi cùng tôi rời khỏi phòng làm việc.
Vừa nói chuyện vừa đi, chúng tôi rất nhanh đã ra khỏi công ty. Tôi không nói gì thêm, chỉ vẫy tay chào anh ta: “Lâm Tự Sâm, tạm biệt.”
Anh ta bỗng nhiên gọi: “Nhiếp Hi Quang, quay lại.”
Tôi lại chạy trở lại: “Sao thế?”
“Bức tượng lão Phúc(*) đặt trên bàn làm việc của tôi có phải là của em?”
(*) Sản phẩm tượng đất vùng Vô Tích (Giang Tô, TQ), hình em bé ôm hoặc cưỡi kỳ lân, có liên quan tới một điển cố, dùng để cầu an lành, cầu phúc.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời: “Đúng thế, có người nói em phải biết nắm bắt mẫu thuẫn cốt lõi, lần trước lúc ở ga tàu về Tô Châu em bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, cho nên đã mua một bức tượng bán gần trạm xe lửa. Mười lăm đồng thôi. Không cần cảm ơn em đâu.”
“À, đúng rồi.” Tôi bổ sung, “Bức tượng đó là để treo trong xe ô tô, không phải để anh bày trên bàn làm việc.”
Anh ta nhìn chằm chằm tôi: “Mua lâu như thế sao giờ mới đưa cho tôi?”
“Lúc ấy, vết thương bữa đại tiệc kia của em vẫn còn chưa lành nha.” Một bữa cơm đã ngốn hết sạch tháng lương của tôi rồi anh biết không?
“Vết thương nghiêm trọng vậy sao? Biết thế lẽ ra nên nói sớm với tôi, tôi sẽ không quên mang tiền.” Lâm Tự Sâm bỗng nhiên cười, ném cho tôi một cái lọ nhỏ: “Sản phẩm ba không (**). Có dám dùng hay không?”
(**) sản phẩm ba không: không có ngày tháng sản xuất – không đảm bảo chất lượng – không rõ nơi sản xuất
Tôi theo phản xa giơ tay ra tóm lấy: “Đây là cái gì?”
Thứ trong lòng bàn tay tôi là môt cái lọ nhỏ màu xanh biếc, làm bằng ngọc bích nhưng chạm vào lại không hề cảm thấy lạnh lẽo, trái lại hoàn toàn ấm áp, hình như vẫn luôn được nắm trong tay ai đó.
Tôi mở nắp ra xem, một mùi hương thoang thoảng xông lên mũi.
“Thuốc đông y, dùng để bôi vết thương ngoài da.”
“A?”
“Mấy cái vết thương ngoài da của em có thể dùng cái này để điều trị. Rất hiệu quả.”
“Cảm ơn.” Tôi bỗng nhiên không biết nói gì cho phải, “Thật ra cũng không đáng lo, sẹo cũng mờ dần rồi.”
“Nói thì nói vậy, nhưng mà cái bộ dạng này của em, làm sao tôi đưa đi ra ngoài được?”
Cái gì mà đưa ra ngoài với không ra ngoài? Tôi nghi hoặc nhìn anh ta. Còn nữa, sao anh ta lại bày ra cái bộ dạng xoi mói bắt bẻ tôi như thế?
Lâm Tự Sâm đưa cho tôi một bức thiệp mời màu hồng phấn.
“Tiệc cưới – của – bạn – của phó giám đốc Lâm??? Chính là cái cô gái lần trước thét chói tai khiến cậu bị ngã???” Vũ Hoa vừa hỏi vừa đưa cho tôi miếng táo đỏ thẫm.
“Đúng thế. Anh ta nói cô bạn đó lần trước đi ngang qua Tô Châu, tới đưa thiếp mời, kết quả nhìn thấy mình đứng ở cửa sổ, quá hoảng sợ, hình như cô ta mắc chứng sợ độ cao… A, táo này ngon quá.”
Tôi khen quả táo một câu, rồi lại tiếp tục: “Phó giám đốc Lâm nói là cô ấy vẫn rất áy náy,