XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nắng Gắt

Nắng Gắt

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

“Tối nay chúng ta ra ngoài đi ăn đi, ăn cá chua ngọt và hạt sen nhé nhé?” “Đừng có đánh trống lảng! Thật ra mình thấy không phải cậu đắc tội với phó giám đốc, mà là… Á!!! Sao lại đánh mình? Mình đã kịp nói hết đâu! Có tật giật mình!” Ân Khiết còn đang rên rỉ thì di động của tôi đổ chuông. Tôi đi ra một bên nghe điện, giọng bi phẫn của bác sĩ Phương truyền đến: “Tiểu Nhiếp, mời anh đi ăn cơm đi! Anh sẽ đưa em phiếu giảm giá! Thằng sư đệ mất dạy kia nói là giúp anh viết luận văn, vậy mà giờ lại gọi điện bảo không được. Qua cầu rút ván!!!!” Thế là, buổi tối, tôi cho Ân Khiết và Vũ Hoa leo cây! = = Ngồi đối diện với anh Phương trong một quán ăn mặt đường. “Tên nhãi đó, anh giúp nó nhiều như thế mà nó nói cúp máy là cúp máy. Tiểu Nhiếp à, em nhất định phải nhìn rõ bộ mặt thật của nó!” “…” “Bắt em nằm viện mười ngày là nó làm, không phải anh làm, y đức của anh rất tốt!” “…” “Còn cả chuyện nó cứng đầu đòi ở bệnh viện thảo luận bệnh án với tụi anh, à thì đương nhiên cũng giúp được tụi anh một ít… Với cả chuyện cùng nhau đi ăn nữa? Những chuyện này em đều biết rồi nhỉ. Chuyện nó lừa em tới dự đám cưới của bạn học, chắc không cần anh nói ra đâu nhỉ?” “… không cần.” Tôi ăn mấy miếng,ngẩng lên nói, “Nhưng mà, anh Phương… anh thật sự đang tới làm thuyết khách hả?” Bác sĩ Phương trừng mắt: “Ái chà! Tiểu Nhiếp, em theo thằng sư đệ của anh lâu có khác, tiến bộ rất nhiều!” Anh ta không hề tỏ ra bối rối khi bị vạch trần, tủm tỉm cười: “Anh ấy à, là vì quá buồn chán thôi! Anh sợ bộ dạng này của mình làm ảnh hưởng tới khí chất luận văn! Em gái hiểu không?” … Kỳ thực tôi không hiểu lắm, luận văn còn có khí chất sao??? >__< Tôi chọc đũa vào miếng đầu cá, “Anh ấy… nói với anh hả?” “Cậu ta là đứa trong nóng ngoài lạnh, lúc đầu nếu không phải cần tới anh ra tay giúp đỡ thì sẽ không chịu nói ra là đang theo đuổi em đâu. Tình huống hiện tại, còn cần cậu ta nói ra nữa sao?” Anh Phương thấp giọng nói, “Anh gọi điện cho nó, nó chỉ nói một chữ “bận” rồi cúp máy. Rõ ràng là đang thấy mất mặt đây mà.” Ồ, hóa ra anh ấy nói không có mặt mũi đi gặp người khác là thật! Anh Phương tò mò: “Tiểu Nhiếp à, sư đệ của anh mà em còn không vừa mắt, tiêu chuẩn của em cao lắm hả?” “…” Trời ạ, vì sao tôi phải ngồi đây thảo luận vấn đề tình cảm với sư huynh của Lâm Tự Sâm? Nhưng anh Phương cứ nhẩ định hỏi cho bằng được, tôi đương nhiên không thể làm như không có chuyện gì xảy ra. “Muốn nhận tiền phúc lợi cũng phải đóng bảo hiểm nữa là!” Tôi nhỏ giọng nói một câu. Trên đời này làm gì có cái gì không làm mà được hưởng không chứ? “Phúc lợi gì? Bảo hiểm gì? Em nói cái gì anh không hiểu gì cả! Càng ngày càng thâm sâu, càng ngày càng giống sư đệ của anh. >__
“Sư huynh, anh đừng có dọa cô ấy sợ chạy mất!”
Giọng nói bình thản của Lâm Tự Sâm vang lên, anh ấy đã tới gần chúng tôi. Vạt chiếc áo bành tô màu tro xám của anh lơ đễnh xẹt qua những sợi tóc buông xõa trên vai tôi.
Đột nhiên tôi cảm thấy bầu không khí thật quái dị.
Anh cởi áo khoác vắt lên thành ghế, thong dong ngồi xuống: “Em còn chưa ăn cơm, không ngại để em ăn nốt chỗ còn lại chứ?”
“Hôm nay Tiểu Nhiếp mời, em ấy không có ý kiến thì anh cũng vô tư thôi!”
Đột nhiên tôi cảm thấy bầu không khí thật quái dị.
Anh cởi áo khoác vắt lên thành ghế, thong dong ngồi xuống: “Em còn chưa ăn cơm, không ngại để em ăn nốt chỗ còn lại chứ?”
“Hôm nay Tiểu Nhiếp mời, em ấy không có ý kiến thì anh cũng vô tư thôi!”
Tôi vội vàng lắc đầu, sau đó cúi gằm nhìn cái đầu cá trong bát, nghiêm túc nghiên cứu xem làm thế nào ăn hết.
Chờ tôi nghiên cứu xong, anh Phương đã lau miệng. Lâm Tự Sâm không nói câu nào lập tức cầm đũa ăn, có lẽ là rất đói. Cũng phải, càng về cuối năm công ty càng nhiều việc, lại thêm chuyện công trình đang xây dựng xảy ra vấn đề, anh còn phải tới tổng công ty ở Thượng Hải để họp. Giám đốc Trương lại thờ ơ nên anh lại càng bận rộn.
Nếu không phải vì anh bận rộn như vậy thì tôi cũng chẳng dễ dàng gì mà trốn tránh được anh.
“Đi thôi.”
“À… ừm.” Tôi lập tức đứng dậy lấy ví tiền nhưng lại bị Lâm Tự Sâm giữ tay lại.
Tôi bất giác ngẩng đầu nhìn anh. Đây là lần đầu tiên trong ngày tôi đối diện với anh.
Rõ ràng chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, nhưng tôi lại chú ý được rất nhiều chi tiết trước đây chưa từng thấy, hàng lông mi của anh rất dài khiến đôi mắt trở nên sâu thẳm.
“Để tôi.”
“Nhưng mà, hôm nay em mời anh Phương…”
Đôi mắt sâu ấy chăm chú nhìn tôi: “Trước kia anh đùa giỡn với em, bây giờ đã rõ ràng thế rồi chẳng lẽ còn để em thanh toán tiền?”
Tôi không biết nói gì nữa, im lặng rụt tay lại nhìn anh quẹt thẻ, sau đó theo anh rời khỏi nhà hàng.
Một luồng khí lạnh và những mớ âm thanh hỗn đập vào mặt tôi.
Tôi khẽ co người lại. Lâm Tự Sâm quay nhìn sang tôi: “Tôi đỗ xe gần đây.”
“Ừm.” Tôi đáp lại.
Đi được vài bước, Lâm Tự Sâm chợt lên tiếng: “Chuyện hôm nay anh Phương tìm em, anh cũng không được biết trước. Những gì anh ấy nói em đừng để bụng.”
Đừng để bụng ư?
“Anh ấy nói, lần đó em không cần nằm viện mười ngày.”
Lâm Tự Sâm “À” một tiếng rồi mỉm