Tác giả: Cần Thái
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/975 lượt.
làm sao mà dăm ba câu có thể nói tinh tường được chứ?
"Nói từ đầu đi, tại sao quen biết, tại sao lại thích đều phải nói hết!" Trần Ý Hoan thật sự có chút cảm thấy kỳ lạ, nhưng thấy được Từ Như Nhân lại không giống như là giả ngu, quả nhiên tình yêu sẽ làm con người ta biến thành ngu ngốc mà.
"Làm sao quen biết. . . . . ." Dựa vào vấn đề mà bạn tốt nêu ra, Từ Như Nhân hoàn toàn chính xác nhớ tới một ít sự tình. "Các cậu đều biết rõ, thời điểm tớ học tại Mỹ, cha của anh ấy rất chiếu cố tớ, cũng cho tớ làm việc tại chi nhánh của tập đoàn "Long tinh" tại Mỹ, học hỏi kinh nghiệm thực tiễn."
Cuối cùng cũng đã bắt đầu, dù cho trong đó vẫn chưa có nội dung mà hai người các cô để ý nhất, nhưng hai người vẫn là rất cổ động gật đầu, chỉ sợ cô không nói.
"Khi đó chính là lúc tớ biết đến anh ấy, Tào thúc thường thường ở trước mặt tớ nhắc tới người con độc nhất là anh ấy, tuy nhiên nhiều khi là cũng có lúc phàn nàn về anh, nhưng tớ nghe thì cũng thấy được là ông ấy thật ra rất tự hào về đứa con trai này." Vốn không có cha từ nhỏ, đối với tình thương của cha Từ Như Nhân luôn có một phần khát vọng, mà Tào thúc chỉ cần mỗi lần nói tới Tào Doãn Anh, phần thần thái trên khuôn mặt kia luôn làm cô cảm động sâu sắc.
"Có lẽ là do nghe nhiều chuyện về anh, nên liền bắt đầu chú ý tới anh, về sau Tào thúc hỏi tớ có nguyện ý về bên cạnh hỗ trợ anh ấy hay không. Tớ không do dự ngay lập tức đáp ứng." Cô thừa nhận đối với người đàn ông bề ngoài tuấn tú nhưng không đủ kiên nhẫn, tính tình táo bạo lại là người thừa kế Tào gia này có chứa một chút cảm xúc đặc biệt, nghe được nhiều chuyện về người này như vậy, nói không hiếu kỳ cũng khó.
"Sau đó thì sao?" Đôi mắt to tròn của Trần Ý Hoan nháy cũng không nháy, hào hứng bừng bừng. "Vừa thấy mặt đã như sao hỏa va chạm với địa cầu, một phát không thể vãn hồi phải không?"
Trong đầu của các cô, một cô gái như Từ Như Nhân đây quả thật chẳng khác gì một báu vật từ trên trời rơi xuống cả! Cô ấy đáng yêu, thông minh, tỉnh táo lại lanh lợi, căn bản là hoàn mỹ đến mức không tìm được một khuyết điểm nào, nếu các cô là đàn ông chắc chắn sẽ đem cô ấy vát về nhà làm bà xã của mình, cho nên các cô tin tưởng chắc ăn rằng, sẽ không có người nào ngốc đến nổi xem cô ấy giống như "Bạn trên giường" hết!
"Cậu lại tại phát cái bản tính mê trai của mình rồi đó à?" Vẻ mặt Phương Hạnh Nhạc khinh thường mà đẩy khuôn mặt Trần Ý Hoan khiến cô tỉnh lại khỏi sự mơ mộng quá đà. "Tiểu Nhân vừa mới nói rõ ràng là ngày sinh nhật 23 tuổi đó của cậu ấy, cậu ấy đã sớm vào làm tại "Long tinh" được một năm rồi!"
Ah vậy là cái trận thiên lôi địa hỏa này không được chấn động lắm nha, phải sau tận hơn một năm làm việc mới phát huy tác dụng ?
"Chắc là vì phải kiềm chế do mấy cái nguyên tắc văn phòng nhàm chán đó chứ gì nữa a!" Vẻ mặt Trần Ý Hoan không phục mà phản bác. "Công việc cấp trên với cấp dưới của bọn họ thân cận như vậy, hiển nhiên sẽ khiến người khác chú ý tình cảm lưu luyến chốn văn phòng ah!"
"Không cần phải đoán nữa." Từ Như Nhân nghe xong không biết nên khóc hay nên cười, nhất là cái vụ "Tình cảm lưu luyến chốn văn phòng " kia, chỉ tiếc là giữa bọn họ chưa hề đến mức của bốn chữ "Tình cảm lưu luyến" này, chính bản thân cô cũng không cảm nhận được cái cảm giác được ở bên cạnh người yêu thương. "Kỳ thật anh ấy rất chán ghét tớ."
"Không phải." Cô thừa nhận cái mình muốn không chỉ có như thế. "Nhưng tình huống trước mắt chính là như vậy."
"Sao cậu lại tiêu cực như vậy ah!" Trần Ý Hoan oa oa kêu to, cảm thấy tình cảnh này không nhất thiết là không thể thay đổi. Cô ấy là Từ Như Nhân a! Trong suy nghĩ của cô, bất kệ chuyện lớn hay nhỏ thì một thiên tài như cô ấy đều có biện pháp để tỉnh táo xử lý tốt tất cả!
Những chuyện khác đã vậy thì trong chuyện cảm tình làm có thể nhút nhát như vậy được chứ?
"Tiểu Nhân, cậu đần quá." Phương Hạnh Nhạc rất không nể tình mà phê bình.
Từ Như Nhân lườm hai cô bạn, không muốn trả lời vì kỳ thật chính bản thân các cô ấy trên lĩnh vực cảm tình cũng đâu có thông minh hay tích cực gì đâu kia chứ.
"Mẹ của tớ sau khi qua đời, đã nhờ chú Tào thúc làm người giám hộ của tớ, chuyện này xem như tớ thiếu nợ anh ấy một cái ân tình." Từ Như Nhân đột nhiên nhắc tới chuyện này, vẫn là khuôn mặt tươi cười như trước. "Lúc tớ ở Mỹ, cũng là chú Tào chiếu cố tớ, thời gian bốn năm đó, tớ rất biết ơn ông ấy."
"Cậu đừng có nói với tớ rằng, cậu vì báo ân cho nên tự nguyện hiến thân cho con trai của ông ấy nha!" Nếu cô ấy dám xác nhận lời nói này, Trần Ý Hoan sẽ rất cam tâm tình nguyện cùng Phương Hạnh Nhạc cùng nhau liên thủ mở cái đầu của Từ Như Nhân ra xem là chỗ nào đã xảy ra vấn đề.
"Đương nhiên không phải." Từ Như Nhân bật cười, tại sao mà nhưng người vốn vô năng về mặt tình cảm như các cô ấy sau khi biết được chuyện tình cảm của cô, liền ngay lập tức đối với người như cô đây mà cũng tỏ ra nghi ngờ được chứ? "Chú Tào chiếu cố tớ bốn năm, cho nên tớ quyết định cũng vì "Long Tinh" trả giá bốn nă