Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.

nói.
"Cái gì! Chị vừa mới ra viện lại đi học? Chị, chị nghe lời em đi, đừng đi đừng đi!" Trương Vi ở đầu bên kia điện thoại còn lo lắng hơn cả cô.
"Em à, em đừng có lo lắng, em nghe giọng chị nói đây có giống như bị làm sao không?"
Trương Vi do dự một lúc, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp hỏi: "Được rồi, vậy thì chị cẩn thận một chút, đúng rồi, lát nữa chị học phòng nào vậy?"
"Có chuyện gì sao?" Diệp Sơ hỏi.
Bên kia dừng một chút: "Không có chuyện gì, em xem nếu chúng ta học gần lớp nhau thì em đến thăm chị một lát."
"À." Diệp Sơ không nghĩ nhiều, nói số phòng học của mình sau đó chuẩn bị đồ đạc rồi đi học ngay.
Đây là tiết Quang học, là kiểu học tập điển hình của đại học, thầy cô giáo ở trên bục giảng viết mấy công thức khô khan, sinh viên ở dưới mệt mỏi ngủ gà ngủ gật.
Tối hôm qua Diệp Sơ ngủ không ngon nên bây giờ mí mắt mới đính chặt vào nhau.
Đột nhiên cô nghe thấy có người gọi cô.
Cô giật mình một cái tỉnh lại quay ra sau hỏi: "Sao vậy?"
Bạn cùng lớp ngồi ở phía sau chỉ chỉ cửa sau: "Lớp trưởng, có anh đẹp trai đến tìm cậu à?"
Cái gì? Diệp Sơ nhìn lại hướng cửa sau, thấy Trương Trì bình tĩnh xem ra thật giống khuôn mặt được người thích, đứng ở cửa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Mình? Diệp Sơ chỉ chỉ vào mình.
"Đừng hỏi nhiều, người mà anh đẹp trai kia tìm nhất định là cậu, nhanh đi ra ngoài đi!" Bạn học phía sau chỗ nào cũng ồn ào trêu đùa.
Diệp Sơ sợ cứ tiếp tục như vậy sẽ làm thầy giáo chú ý, không thể làm gì khác hơn là đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cúi người chạy ra ngoài.
Người vừa ra khỏi cửa liền thấy Trương Trì tựa vào trên vách tường hành lang trước mặt, mặc một bộ quần áo thể thao, tay đút túi áo, ánh sáng từ hành lang rọi tới chiếu một nửa trên người anh, trong khung cảnh đó, không hiểu sao lại khiến cho Diệp Sơ nhớ đến Vệ Bắc.
Khi đó học trung học, tên kia cũng cũng gọi cô từ trong lớp ra, vẻ mặt rất thản nhiên, giống như cả thế giới cũng nên dừng lại chờ anh.
Nhớ đến cảnh tượng lúc đó, trong lòng Diệp Sơ có phần ấm áp.
Đáng tiếc người trước mặt không phải là người kia trong lòng cô.
"Chị em bảo em đưa cái này cho chị." Trương Trì đưa tay đang cầm túi giấy cho cô, là một túi bánh bao và một hộp sữa tươi.
Lúc này Diệp Sơ mới nhớ ra là mình chưa ăn bữa sáng.
Cô nhận lấy, cười nói: "Nói cảm ơn chị em hộ chị nhé, thật ra chị cũng chưa ăn sáng."
"Ngu ngốc."
Hình như có câu gì đó lọt vào tai, Diệp Sơ ngẩng đầu hỏi: "Em nói cái gì?"
Bởi vì dáng dấp đối phương cao, cô chỉ có thể ngẩng đầu nói chuyện cùng với anh, ánh sáng chiếu sâu vào trong lớp học, trên mặt đất trải cái bóng thật dài của hai người.
Trương Trì nhíu mày một cái, bất thình lình tiến đến chỗ cô: "Em nói chị ngu ngốc." Anh gằn từng chữ nói ra những câu này, sau đó bàn tay bất ngờ xoa nhẹ mặt của Diệp Sơ.
Diệp Sơ bị hành động đột nhiên xuất hiện này của anh làm chi hoảng sợ, theo bản năng lùi về sau một bước, ngay trong nháy mắt đó, có bóng dáng của người nào đó lao tới, có một nắm đấm đánh lên trên mặt Trương Trì.






Diệp Sơ dụi dụi mắt, còn cho rằng mình đang nằm mơ.
Ngoài nằm mơ giữa ban ngày ra, cô không tìm được lý do thứ hai để giải thích, vì sao một người ở mãi nơi xa xôi nào lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô, đây quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Trong lúc Diệp Sơ đang trợn mắt há mồm nhìn Vệ Bắc, cùng lúc đó Trương Trì đã dừng lại cú đấm nửa chừng kia nhìn lại, thấy trước mắt là vẻ mặt của một người đàn ông đang giận giữ, anh ngẩn người.
Nói thật, mặc dù nói người như Trương Trì không ít nhưng tuyệt đối không phải là học sinh tốt gì, từ nhỏ đến lớn đánh nhau cũng không ít. Thế mà anh chưa từng đụng phải đối thủ nào như vậy, trên người đàn ông này tựa hồ có một khí thế mạnh mẽ bẩm sinh, bị ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm có thể khiến người ta không rét mà run.
Nếu như đụng phải một người không rõ lai lịch, có lẽ mới chỉ cãi nhau còn chưa ra tay cũng sợ đến vỡ mật rồi, nhưng may Trương Trì cũng không phải là con tôm, bị Vệ Bắc trừng một cái, rất nhanh thì giật mình nhìn lại mới nhớ tới vừa rồi không cẩn thận ăn một đấm, ngay tức khắc cũng nổi giận.
"Không có việc gì." Anh trả lời nhanh chóng, dứt khoát lại hỏi ngược lại: "Em không sao chứ?"
Trương Trì xem quả thật đến nỗi choáng váng, đây hoàn toàn là tiêu chuẩn của bộ phim võ thuật thần tượng, nữ nhân vật chính vì đứng ra bảo vệ nam chính, vai nam chính lại quay ngược lại cứu nữ chính, cuối cùng hai người thâm tình nhìn nhau, thật là buồn nôn.
Đáng thương cho Trương Trì, anh đoán trúng mở đầu lại không đoán trúng kết thúc.
Hai người kia đúng là thâm tình nhìn nhau ba giây đồng hồ, thế nhưng sau đó Diệp Sơ bỗng nhiên thoát khỏi cái ôm của Vệ Bắc, đi tới trước mặt Trương Trì chỉ mũi của anh nói: "Cậu có bị bệnh không hả?"
"Em... Em có bị bệnh gì?" Trương Trì ngẩn ngơ.
"Cậu không bị bệnh sao lại đánh bạn trai chị là sao?"
Trương Trì càng không biết trả lời như thế nào, hồi lâu mới tung ra một câu: "Là an


Teya Salat