Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nét Cười Nơi Ấy

Nét Cười Nơi Ấy

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

ữa tối đã là hơn chín giờ .
Tay trong tay bước ra khỏi nhà hàng ,Thẩm thanh tản bước bên cạnh Khuynh Quyết .Đến khu vực sầm uất nhất của thành phố,quảng trường trung tâm và đường phố hai bên nhộn nhịp bởi những dòng người đi mua sắmvà dạo bộ .Đi được hơn chục mét,Thẩm thanh nhìn thấy tại góc ngoặc có quầy hàng nho nhỏ bán rất nhiều nhẫn bạc đủ hình dáng .Từ khi mới 17 tuổi ,cô bắt đầu có sở thích thu nhập nhẫn ,thế nên cô kéo Khuynh Quyết đến quầy .Lúc đó đã có 5,6 cô hái trẻ đang vui vẻ mặc cả cùng chủ quán .
Thẩm thanh kéo tay Khuynh Quyết,"Đợi em chút nhé!".
Thẩm thanh cúi xuống, ngắm nghía một chiếc nhẫn được khắc rất kỳ công. “Ba mươi lăm nhân dân tệ ,ko mặc cả".Ông chủ cửa hàng nói to vì sợ Thẩm thanh ko nghe thấy trong ko khí ồn ào ấy.
"...Cô thử đi, chiếc nhẫn này rất hợp với cô."Ông ta lại nói.
"Vâng, vâng!"Thẩm thanh mỉm cười, cô bất giác buông tay Khuynh Quyết ra, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay nhỏ nhắn của mình.
Bàn tay Thẩm thanh buông ra, Khuynh Quyết hơi sững lại, anh đưa tay về phí trước dò dẫm, nhưng ko thấy gì .
Đứng góc rẽ của ngã ba đường dòng người vẫn tấp nập đi lại,phía trước vẫn là tiếng mặc cả í ới của các cô gái .Khuynh Quyết biết Thẩm thanh chỉ ở đấu đó quanh đây ,nhưng anh ko thể tự đi tìm cô.Huống hồ ,gọi tên cô ở chổ đông đúc thế này e là ko tiện .Vì thế,anh đành yên lặng đứng nguyên chỗ cũ chờ đợi .
Sau khi Thẩm Thanh chọn được chiếc nhẫn ưng ý, định lấy tiền trả công chủ mới sực nhớ ví tiền của cô đang nằm trong túi áo khoác của Khuynh Quyết.
"Anh..."Thẩm thanh đứng dậy, quay đầu lại gọi Khuynh Quyết chỉ thấy một đôi tình nhân trẻ ở bên cạnh. Còn người cô muốn gọi, đang đứng cách đó tầm hai ba mét dưới ngọn đèn đường ,lặng im giữa dòng người đông đúc .Gương mặt cứng nhắc nhưng bộ dạng rất nhẫn nại,kiên quyết.Thẩm thanh tự trách sự hồ đồ của bản thân.Ban nãy không thông báo cho anh một câu đã tự ý sán vaò quầy hàng .Thật không còn gì để nói.
Cô rẽ đám đông, bước nhanh đến Khuynh quyết .Giật giật vạt áo anh,"Em tới rồi đây", giọng nói rầu rĩ."Ví tiền của em."
Nghe giọng nói wen thuộc Khuynh quyết khẽ chau mày, lấy ví tiền để trong túi áo ra đưa cho Thẩm thanh.Thẩm thanh lắc đầu nguây nguẩy :"Không mua nữa".Chỉ tại mấy đồ kim loại chết tiệt đó.
"Vậy chúng ta đi." Hứa khuynh quyết chủ động nắm tay cô.Trên đường trở về nhà, Thẩm thanh ko ngừng cúi đầu trộm cười.
"Em có gì mà vui thế"
"...Không có gì"
Khuynh quyết nhướng mày hỏi lại: “Nhìn anh khổ sở quá nên em vui sao?"
"Đương nhiên là ko rồi."
Lúc nhìn thấy bộ dạng của anh kẹt trong dòng người, Thẩm thanh rất buồn
"Vậy em đang cười gì?
"...À...Em nghĩ anh sẽ giận cơ."
"Sao?"
"Em nghĩ anh sẽ tức giận rồi cứ thế đi thẳng, không thèm quan tâm đến em nữa."
"...Làm gì có."Khuynh quyết nhẹ nhàng nói:
"Thấy anh vẫn đứng đó đợi, em rất hạnh phúc"
Chuyện nhỏ nhặt thế cũng làm cho Thẩm thanh cười suốt dọc đường về nhà sao? Đối với Khynh quyết ,việc anh đứng đó đợi sau khi bị cô bất ngờ buông tay chỉ là một phản ứng rất trực giác ,rất tự nhiên.
Ánh đèn kéo dài bóng ho trên mặt đường nhưng chỉ có Thẩm thanh biết được điều đó.Cô quay sang nhìn chàng trai vừa đứng đó,kiên nhẫn đợi cô giữa dòng người đong đúc ,cảm thấy trái tim mình rạo rực .
Buổi tối trước khi đi ngủ ,sự xúc động của Thẩm thanh lại càng mạnh mẽ .Vùi đầu vào ngực Khuynh quyết ,cô thốt ra một câu :"Chúng mình kết hôn đi"
Vừa dứt lời cảm giác người bên cạnh mình hết sức sững sờ, cô lập tức vùng dậy, ôm chăn khư khư ngồi trên giường .Một lúc sau cô bật đèn ngủ phía đầu giường, quan sát gương mặt Khuynh quyết .Cô chợt nghĩ nếu bị anh từ chối, chắc chắn sẽ xấu hổ .
Khuynh Quyết mở mắt ngồi dậy, đôi môi mỏng hơi mím lại, rất khó đoán câutrả lời từ nét mặt anh .Thẩm Thanh lại sợ bị anh lạnh nhạt từ chối như mọi khi, đang định chữa cháy rằng ban nãy là do cô không suy nghĩ kỹ nên không thể coi là thật, muốn tìm cho mình 1 đường lui thì thấy Khuynh quyết với tay mở ngăn kéo tủ trên đầu giường.
"...Anh! Anh mua bao giờ vậy?" Thẩm thanh nhì trân trân vào chiếc hộp nhỏ màu đen, bên trong hộp là chiếc nhẫn tinh xảo sáng lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo.
"Hôm qua, Man lâm chọn giúp anh"
Thẩm Thanh xác nhận lại lần nữa.”...Cái này là nhẫn cần hôn?"
Khuynh Quyết nghi hoặc :"Có gì không phù hợp sao?"
"Làm gì có." Thẩm Thanh chồm lên phía trước, đôi mắt mơ màng,"Em nghĩ, nếu hôm nay em không nói thì ko biết bao giờ anh mới đưa nó ra?"
Hứa Khuynh Quyết nghĩ ngợi rồi đáp,"Hôm nay".
"Lừa đảo"
"Thật"
Thẩm thanh nhìn đồng hồ, nũng nịu:
"Lẽ nào anh định đến khi em ngủ mới nói"
Khuynh Quyết không đáp .Đúng là hôm nay anh định sẽ đề cập với côchuyện hôn sự, nhưng chả biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Thẩm Thanh lại nhanh chân hơn anh một bước. Trùng hợp thế, thảo nào cô không tin .
Nhìn chiếc nhẫn tinh xảo, trang nhã, cô không muốn đôi co thêm .Cô giục anh."Vậy anh mau hoàn thành nốt các câu còn lại đi."
"Khâu gì"
"Cầu hôn ".Đây là 1 trong những cảnh tượng mà các cô gái thường hay mơ mộng