Tác giả: Meili
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1234 lượt.
Ngược lại, bây giờ cô ấy cũng chỉ có một mình, không vướng bận gì.”
“Cậu phải suy nghĩ chu toàn.” Hứa Nhiên khẽ cười với Mạnh Tuần. “Vậy tôi ở bên này giúp cậu. Sau này tôi ở đây hỗn loạn quá, sẽ về dựa vào cậu.”
“Không thành vấn đề.” Mạnh Tuần cũng bật cười. “Lúc nào cũng hoan nghênh!”
Trưa ngày thứ hai Mạnh Tuần đi Mỹ, bà Mạnh tìm được Kha Nhã Doanh.
“Nhã Doanh à, bác nghe dì cháu nói, bố mẹ cháu đều biết cháu và Tiểu Mạnh nhà bác yêu nhau?” Bà Mạnh thuê một phòng, đợi nhân viên phục vụ ra ngoài, bà mới nói thẳng với Kha Nhã Doanh.
“Vâng. Cháu đã đưa Mạnh Tuần đến gặp bố mẹ cháu.”
Ngày bà Tống mất, bà Mạnh đã chạy lên tầng thượng cùng Mạnh Tuần. Khi bà Mạnh thấy Mạnh Tuần ngồi với Đồng Phi Phi bên mép sân thượng, sợ Hoàng đến mức người mềm nhũn, suýt nữa khuỵu gối, vẫn may có Nhã Doanh đỡ bà. Nhưng lúc đó bà Mạnh thực sự không biết thân phận thật của cô, cho nên cô vẫn có thể giả dạng. Nhưng bây giờ, khi bà Mạnh đã dần hiểu được mối quan hệ, sự thông đồng giữa mấy người họ, cô trở thành một trong những người khởi xướng nên cũng cảm thấy chột dạ.
“Bác nghe nói ba mẹ cháu cũng rất hài lòng với Tiểu Mạnh?” Bà Mạnh thấy Kha Nhã Doanh lo lắng, giọng điệu có vẻ làm thân.
“Cháu làm khó Phi Phi?” Ánh mắt Kha Nhã Doanh tỏ rõ sự khó khăn.
“Đúng vậy, bác thấy Phi Phi bây giờ mặc dù không muốn tìm đến cái chết, nhưng nó vẫn không muốn tiếp nhận Tiểu Mạnh. Nếu không thì tại sao nó lại tiếp tục để Tiểu Mạnh đến nhà cháu, không có ý kiến gì khi cháu và Tiểu Mạnh qua lại với nhau?” Bà Mạnh thấy được sự dao động của Kha Nhã Doanh, tiếp tục: “Thực sự cháu và Tiểu Mạnh rất xứng đôi…”
“Bác Mạnh… cháu… cháu và Mạnh Tuần thực sự không giống như bác nghĩ…”
“Ha ha, con bé này, cháu ngại gì chứ! Được rồi, được rồi, bác không ép các cháu, nhưng bác muốn cháu biết, nếu Tiểu Mạnh thực sự có thể cùng cháu, bác rất hài lòng…”
Hôm đó, cuối cùng buổi nói chuyện lại trở thành cơ hội giới thiệu về Mạnh Tuần của bà Mạnh, Kha Nhã Doanh nghe bà Mạnh nói Tiểu Mạnh mặt này tốt, mặt kia được, hận không thể biến thành con bướm trước mặt bà, bà còn nói nếu cô không chịu tiếp nhận thì đó chính là việc trời không thể dung tha! Kha Nhã Doanh im lặng ngồi nghe, thực sự muốn nói thật to với bà Mạnh rằng, dù con trai của bà tốt có một trên đời, bổn tiểu thư này cũng là hoa đã có chủ, không quan tâm! Nhưng rốt cuộc cô vẫn không có gan ăn nói ngang ngược trước mặt bà Mạnh, chỉ nguyên một nụ cười đến phút chót, chờ mãi mới đến giờ làm việc ca chiều, cô vội vàng mượn cớ phải tham gia một cuộc họp quan trọng, vội vàng rút lui.
Về đến công ty, Kha Nhã Doanh chưa kịp thở, điện thoại đã reo lên, là người bạn trước đây cô từng nhờ cậy, nói đã liên lạc được với Sở Nguyệt, người môi giới triển lãm. Hiện nay, Sở Nguyệt đang chuẩn bị tổ chức triển lãm du lịch quốc gia của các họa sĩ nổi tiếng, có thể xem xét để Hạ Tiểu Quả tham gia, nhưng trước tiên phải xem qua các tác phẩm của Hạ Tiểu Quả rồi mới quyết định. Việc này khiến Kha Nhã Doanh vui vẻ hẳn lên, sau khi tan ca, cô lập tức đến chỗ Hạ Tiểu Quả, vui vẻ nói với anh thông tin tốt này. Không ngờ sau khi nghe Kha Nhã Doanh vui vẻ nói xong, Tiểu Quả cau mày hỏi: “Sở Nguyệt? Em dùng quan hệ của cha em để liên hệ sao?”
“Không phải, không phải! Em nhờ bạn học của em liên lạc giúp, người ta tuyệt đối không biết thân phận của em! Hoàn toàn không có ý riêng tư gì, nếu không, cũng không phải nhìn tranh của anh mới quyết định.” Kha Nhã Doanh liên tục xua tay. Đùa một chút, bây giờ cô cũng không dám lấy Hạ Tiểu Quả ra đùa. Sắc mặt Hạ Tiểu Quả giờ mới bình tĩnh trở lại, anh cau mày, nghi ngờ nói: “Cái tên Sở Nguyệt này, anh đã từng nghe qua. Tiêu chuẩn của cô ấy rất cao, anh vô danh tiểu tốt như vậy, trước đây cô ấy đều rất hiếm khi muốn gặp…”
“Ây da, việc gì cũng có lần đầu tiên! Hơn nữa lần này cô ấy không phải mở triển lãm du lịch quốc gia sao?” Kha Nhã Doanh vui vẻ kéo tay Hạ Tiểu Quả. “Em luôn cảm thấy những bức tranh anh vẽ rất đẹp, thật đó! Chúng ta chỉ thiếu cơ hội thôi! Bây giờ chính là cơ hội tuyệt nhất ông trời ban cho chúng ta! Không chắc, lần nay anh sẽ có thể “nhất triển thành danh[1'>”! Vậy sau này em có thể trở thành vợ của họa sĩ nổi tiếng Hạ Tiểu Quả rồi! Câu đó nói thế nào nhỉ, anh sẽ thành phu quân mài mực đen trên giấy, vô cùng nổi bật, rồi sẽ có vô số fan.”
[1'> Có nghĩa là qua một lần triển lãm mà nổi tiếng.
“Dạo này em lại đọc tiểu thuyết ngôn tình vớ vẩn gì thế?” Hạ Tiểu Quả bị câu nói của Kha Nhã Doanh khiến cho dở khóc dở cười. “Anh vẽ tranh sơn dầu, em nghiên cứu cái gì vết mực đen, cái gì giấy? Còn cả vô số fan là sao?”
“Ây da, đó chỉ là cùng biểu đạt một ý mà! Thật đó, khó khăn lắm em mới xuất khẩu thành thơ như vậy, anh cũng không thể phối hợp một chút sao?” Kha Nhã Doanh bất mãn nói.
Hạ Tiểu Quả đành than thở, nói: “Được, được, được, coi như anh sai. Anh nhất định sẽ cố gắng, để em sớm trở thành vợ của một họa sĩ danh tiếng, được chưa?”
“Ừm, thế còn được!” Kha Nhã Doa