Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng
Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.
ần, Trăn Trăn phát hiện ra Brian không phải là một tên lưu manh người Mỹ đến Trung Quốc săn gái, anh ta đúng là giám đốc chi nhánh của một ngân hàng Mỹ tại Trung Quốc.
Brian mấy lần dẫn Trăn Trăn đến dự tiệc của các thương nhân khiến tim cô ta không ngừng xao động. Cô ta rất muốn ra nhập thế giới của họ, cho dù chỉ là đứng bên lề quan sát.
Không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào gia nhập vào thế giới thượng lưu này, nếu Tử Chấn hẹn Trăn Trăn đến nhà ăn cơm, cô ta lại ưu tiên dành thời gian cho cơ hội đi dự tiệc. Cô ta rất muốn được dẫn Tử Chấn đến đó, điều kiện gia đình của Tử Chấn cũng không có vấn đề gì, chỉ tiếc là Tử Chấn lại chuyên tâm học hành, kiếm chút tiền ít ỏi, cứ như thể chẳng có chút tham vọng nào.
Mỗi khi Tử Chấn luyện tập, An An lại đến xem. Là một sinh viên chuyên ngành múa, lần đầu tiên An An xem Tử Chấn diễn xuất đã cảm động vô cùng. Những động tác dẻo dai và mềm mại như nước chảy mây trôi khiến An An say mê đến nỗi nhìn không chớp mắt.
Một nghệ sĩ múa của Mỹ khẳng định rằng: “Người nghệ sĩ múa bắt buộc phải kết hợp được giữa thể xác và tâm hồn, ngôn ngữ tự nhiên của cơ thể qua các động tác phải thể hiện tâm hồn.”
Nghệ thuật là một giọt sương mai đầu tiên đọng trên chiếc lá buổi sớm, người nghệ sĩ là thiên sứ hôn lên giọt sương đó.
Anh ấy chính là thiên sứ.
An An bắt đầu chăm chỉ học nấu ăn. Ngày nào cô cũng đem cơm đến cho Tử Chấn, hộp cơm trông rất ngon và sạch sẽ, có thịt và rau xanh, màu sắc rất bắt mắt, bên ngoài còn buộc thêm một cái khăn có thêu hoa rất tinh tế. Viện nghiên cứu sinh nằm ở phía sau vườn trường, đi bộ ra chỉ mất mười phút, Tử Chấn rất ngại, nhiều lần nói An An đừng có mang cơm đến nữa nhưng An An không nghe.
Tử Chấn luôn cảm thấy mình nợ An An một điều gì đó, nên thường chỉ bảo An An trong việc học. Múa hiện đại và múa cổ điển là hai phạm trù rất thú vị, bổ trợ cho nhau nhưng lại rất độc lập. Suy nghĩ của An An rất ngây thơ nhưng lại mạnh dạn, Tử Chấn thường bị cô trêu chọc trong các tư thế múa đến buồn cười.
Được tin Thuấn Nhân bỏ việc đến Bắc Kinh, Xuân Nam rất ngạc nhiên, nhưng mọi việc đã được an bài, cô đành chấp nhận, nói với Thuấn Nhân: “Triệu Chấn Đào không đơn giản đâu, từ nay cháu đã bị anh ta dắt mũi rồi, sau này trong cuộc sống phải để ý một chút, mong rằng cháu được bình an vô sự.”
Thuấn Nhân nói: “Anh ta định chuyển công tác cho cháu thôi, cháu không theo, lẽ nào lại ở lại đây? Anh ta chắc không đành phá vỡ con đường sau này của cháu đâu.”
“Anh ta bao nhiêu tuổi? Cháu bao nhiêu tuổi? Hơn nữa anh ta rất từng trải, chẳng hiểu sao cô lại thấy hơi lo, việc này vội vàng quá.” Xuân Nam thở dài. “Cháu đi Bắc Kinh rồi, có chuyện gì cô cũng không thể giúp được. Nếu anh ta ức hiếp cháu, người chịu thiệt sẽ là cháu thôi.”
Những lời Xuân Nam nói khiến Thuấn Nhân cảm thấy không vui. Thuấn Nhân cảm thấy cô mình nghĩ về người khác tiêu cực quá. Không sai, Triệu Chấn Đào có tự cho mình là trung tâm của vũ trụ, nhưng cũng không đến nỗi lòng lang dạ sói. Thuấn Nhân cảm thấy cô Xuân Nam tỏ ra lo lắng, không nhịn được cười: “Người lớn tuổi như cô chỉ thích nghĩ nhiều, anh ta không thể như thế được, đã là vợ chồng rồi, anh ta lại từng ly hôn, anh ta không tốt với cháu, lẽ nào lại muốn hại cháu?”
Trước khi đến Bắc Kinh, Thuấn Nhân đã vào mạng đăng ký tìm việc, nên vừa mới đến đã nhận được giấy báo phỏng vấn của mấy công ty. Thuấn Nhân chọn vào làm cho một tòa soạn báo về mảng văn hóa.
Mùa đông ở Bắc Kinh rất lạnh, gió thổi từng cơn tê buốt. Đi giữa những con phố mà hai bên là những tòa nhà cao chót vót, gió rít lên từng cơn, như muốn thổi bay ô tô lên trời.
Thuấn Nhân mặc một chiếc áo len cao cổ, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô màu đen, tóc búi cao, tay cầm túi xách màu đen, cổ còn khoác thêm chiếc khăn làm bằng lông cừu ấm áp, đi ra ngoài.
Người phỏng vấn Thuấn Nhân là tổng biên tập của tòa soạn. Vừa nhìn thấy cô mắt lão đã sáng lên, lão nhiệt tình mời Thuấn Nhân ngồi xuống, nói: “Tôi họ Khổng, tên tôi duy nhất chỉ có một từ “Tử”. Nhưng không phải chữ “Tử” trong tên của thánh nhân Khổng Tử, “Tử” ở đây trong từ “tử đồng”[1'>
[1'> Tử đồng: ái khanh, tử đồng (cách vua gọi hoàng hậu)
Thuấn Nhân đứng dậy cúi chào: “Chào chủ nhiệm Khổng!”
Khổng Tử nói: “Tôi đã xem qua lý lịch của cô, điều kiện không tồi. Cô có sở trường gì không?”
Được tổng biên tập của một tòa soạn lớn khen, Thuấn Nhân thấy rất vui.
Thuấn Nhân nói: “Ca hát hay nhảy múa xoàng xoàng thì không có vấn đề gì, chỉ cần đơn giản thôi.”
“Thế thì tốt quá rồi.” Khổng Tử nhìn Thuấn Nhân bằng ánh mắt khen ngợi. “Uống rượu thì sao? Có thể uống được bao nhiêu?”
Thuấn Nhân cho rằng, lão ta hỏi mình về sở trường có thể là để sau này tòa soạn có mở tiệc thì nhân viên cũng nên biết một chút, nhưng câu hỏi này đã vượt qua khỏi dự đoán của cô.
Thuấn Nhân nói: “Em từ trước đến nay không uống rượu.”
Khổng Tử thấy hơi thất vọng, nói: “Cũng được, luyện một chút rồi dần sẽ biết. Lựa chọn ai là do tôi quyết định, em được nhận vào làm. Ngày mai bắt đầu đến làm nhé, th