Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
é không có được người cha thương yêu nó, em thấy có lỗi với con quá.”
Tử Chấn nói: “Em đừng buồn, anh yêu đứa bé lắm.”
Thuấn Nhân lau nước mắt, ánh mắt nhìn Tử Chấn nói: “Có phải anh ốm rồi không? Trông anh có vẻ mệt lắm.”
Tử Chấn nói: “Đâu có, anh khỏe mà.”
Thuấn Nhân nói: “Trăn Trăn có thể đến giúp em vài ngày được không? Nhờ anh, em thấy ngại lắm, hơn nữa lại không tiện.”
Tử Chấn cười, nụ cười rất nhạt, nét buồn cứ như những gợn sóng nhỏ lăn tăn trên khuôn mặt, anh nói: “Không thích anh chăm sóc cho em, phải không?”
Thuấn Nhân e thẹn, không trả lời, tay vẫn mãi nghịch ngón tay nhỏ bé kia.
Tử Chấn nghĩ một lúc rồi nói: “Hay là gọi điện cho cô em?”
Thuấn Nhân nói: “Cô ấy còn phải có người hầu hạ, làm sao mà chăm sóc em được?”
Đêm đến, Tử Chấn ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường Thuấn Nhân nằm, đầu dựa vào thành giường ngủ gật, Thuấn Nhân chỉ hơi động nhẹ hay kéo cái chăn, Tử Chấn liền ngẩng lên hỏi có cần gì không.
Theo lời dặn của Trịnh Học Mẫn, Tử Chấn cứ đến giờ là cho Thuấn Nhân uống nước, ăn cơm, lau người. Tóc Thuấn Nhân bù xù, anh lấy lược chải cho gọn lại.
Chuông điện thoại kêu, Thuấn Nhân sợ ai đó tìm anh có việc gấp nên giục anh nghe máy. Tử Chấn không thèm nhìn xem ai gọi đã tắt nguồn, vứt sang một bên.
Tử Chấn nghĩ ra một cái tên đặt cho đứa bé.
“Gọi nó là Như Nhan nhé?” Tử Chấn nói: “Lớn lên nó sẽ xinh đẹp và hiền hậu giống như em.”
Thuấn Nhân có vẻ lo lắng nói: “Ai cũng nói con gái giống bố, nếu giống Triệu Chấn Đào thì gay to rồi.” Nói đến đây, mắt bất giác nhìn lên khuôn mặt Tử Chấn: “Sau này anh có con gái thì tốt biết mấy, chắc sẽ dễ thương lắm.”
Mười ngày sau, Thuấn Nhân xuất viện, Triệu Chấn Đào lại nhắn một tin hỏi xem có cần đến đón không. Thuấn Nhân vẫn cứ trả lời: “Cảm ơn, không cần.”
Lần này thì Triệu Chấn Đào rất lịch sự, anh ta nhắn lại môt tin, nói anh ta và mẹ đang ở nhà nấu cơm cho Thuấn Nhân, bảo cô đi đường cẩn thận.
Trịnh Học Mẫn và Tử Chấn cùng đưa Thuấn Nhân về nhà, đồ dùng quá nhiều, bác sĩ Trịnh vừa bế đứa bé vừa trông đồ dưới tầng, Tử Chấn cõng Thuấn Nhân vào thang máy.
Mặt Thuấn Nhân áp vào tai Tử Chấn, trong lòng đau khổ: “Anh sốt rồi, bị ốm sao lại không nói?”
Tử Chấn đứng nghĩ vài giây trước cửa thang máy, rồi tiếp tục cõng Thuấn Nhân đi về phía trước, đến cửa, đặt Thuấn Nhân xuống, còn mình quay xuống dưới tầng bế đứa bé.
Trịnh Học Mẫn thấy Tử Chấn có triệu chứng mệt mỏi do hạ đường huyết, nên không đưa đứa bé cho anh, cằm hất hất về phía đống đồ để dưới đất.
Triệu Chấn Đào ra mở cửa, Thuấn Nhân mời bác sĩ Trịnh vào nhà, rồi giới thiệu cho Chấn Đào. Tử Chấn để đống đồ cạnh tủ giày dép, hơi thở rất nóng, cảnh trước mắt lúc nghiêng lúc đảo, khó khăn lắm mới nhìn thấy đường đi, anh dựa vào tường thở một cách mệt mỏi.
Triệu Chấn Đào liếc một cái đã nhận ra cậu thanh niên trẻ tuổi này chính là người trên màn hình điện thoại của Thuấn Nhân. Từ trước đến nay, anh ta luôn cho rằng tấm ảnh đó do Thuấn Nhân tải trên mạng xuống, không thể đoán được đó là người có thật ngoài đời. Người con trai dáng vẻ mệt mỏi, khuôn mặt khôi ngô với nước da trắng, đôi mắt vẫn sáng trong như vậy. Sáng nay, Triệu Chấn Đào bay từ Thâm Quyến về, trong lòng cũng thấy có chút áy náy, anh ta tự tay làm hai con cá bỏ vào nồi hầm, nhưng giờ cảm thấy mình như bị cắm sừng. Máu ghen trong người sôi lên sùng sục.
Anh ta nhìn thấy người con trai kia sắp đi xuống tầng, liền lao tới: “Sao lại là mày đưa vợ tao về? Mày là thằng nào?” Rồi quay đầu trợn mắt nhìn Thuấn Nhân: “Cô nằm viện lâu như thế đều là nó đến chăm sóc hả? Thế mà nói có người giúp việc hả?”
Tử Chấn khó chịu hất tay anh ta ra, nắm đấm của Chấn Đào bay đến. Người mệt mỏi rã rời, Tử Chấn không kịp phản ứng, bụp mộp cái sau gáy, mắt mũi hoa lên, tai ù ù, lùi ra sau mấy bước, ngã dúi vào tường.
Thuấn Nhân kêu lên, chỉ vào Chấn Đào nói: “Anh dám đánh anh ấy! Anh còn đánh nữa thì tôi với anh sống chết một phen!”
Bà Triệu xông tới, nắm lấy tóc Thuấn Nhân: “Thảo nào sinh con lâu như vậy rồi mà không kêu một tiếng! Tôi nói rồi mà, con gái thật thà đến mức nào rồi cũng có lúc nói dối mà. Mày còn to mồm à? Mày lừa con trai tao, thật là mất mặt quá đi!”
Tử Chấn quát to: “Bà bỏ tay ra cho tôi!”
Trịnh Học Mẫn kéo tay Tử Chấn đi: “Đi thôi đi thôi, cái thằng này, việc nhà người, người ta lo.”
Tử Chấn nhìn Thuấn Nhân.
Khi còn ở quê, Tử Chấn đã từng nhìn thấy người ta giết mổ cừu, từng chú cừu ngoan ngoãn bị người ta lấy dây thừng buộc chặt cổ vứt thành một đống, người đồ tể rót nước sôi vào một cái chậu, chú cừu cảm nhận được cái chết đang đến gần, nhưng ánh mắt vẫn cứ ngoan ngoãn đến tuyệt vọng, con dao sáng loáng sắc bén đang cứa vào động mạch cổ, cừu con giãy giụa kêu lên những tiếng bi ai. Tử Chấn rất muốn tháo dây trói ở cổ cừu, thả nó về bên sườn đồi cỏ xanh, mặt trời rọi những ta sáng chói lóa xuống đồng cỏ, cừu con thong dong bước đi trong an toàn. Nhưng Tử Chấn không có cái năng lực đấy, nói đúng ra, là không có quyền đó.
Ánh mắt của Thuấn Nhân khiến anh ta