Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.
nhớ tời đàn cừu đang tuyệt vọng dưới mũi dao sắc bén, nhưng lực bất tòng tâm. Trái tim Tử Chấn đau nhói, đang bị cơn sốt hành hạ, cổ họng đau rát, thở không ra hơi, nước mắt trào ra.
Trịnh Học Mẫn có cảm giác người Tử Chấn mềm đi, dường như đứng không vững nữa, cô vội vàng ôm lấy anh, dìu xuống dưới tầng.
Trịnh Học Mẫn sờ lên trán Tử Chấn, giọng như ra lệnh: “Đi cùng cô về bệnh viện tiêm mũi hạ sốt, cứ để sốt kéo dài thế này dễ bị viêm phổi cấp tính lắm.”
Tử Chấn nói: “Không cần đâu, cháu phải về trường, thầy giáo tìm cháu có việc.” Nói đoạn, anh giơ tay vẫy taxi, rồi mở cửa bước lên xe.
Trịnh Học Mẫn chẳng biết làm thế nào đành nói lớn: “Thế tan học xong phải đến tiêm đấy nhé!”
Hội trường chỉ bật một dãy đèn trên sân khấu, bốn phía rèm kéo kín mít.
Tử Chấn ngồi trên bục sân khấu nghe Phùng Dư giảng bài. Ông thấy Tử Chấn có vẻ không tập trung lắm, gập cuốn tập tài liệu trong tay lại, ông gõ vào chiếc ghế: “Đứng dậy, nghe nào!”
Tử Chấn cố nhấc người đứng dậy, Phùng Dư lại giảng tiếp, ông đọc phần gạch chân màu đỏ trong cuốn tài liệu cho sinh viên nghe, đang chuẩn bị giải thích phần đã học, ông ngẩng lên, phát hiện thấy Tử Chấn không còn đứng đó nữa. Phùng Dư sững người trong giây lát, lao tới chỗ sân khấu thì thấy Tử Chấn ngã sõng soài trên mặt đất.
Bệnh của Tử Chấn là một dạng nhẹ của gãy xương cột sống. Trong y học định nghĩa “nhẹ” là bởi sẽ không bị liệt, cũng không phải cưa bỏ, thế nhưng là một sinh viên chuyên ngành múa, Tử Chấn không thể múa được nữa.
Trăn Trăn kể rõ nguyên nhân dẫn đến việc Tử Chấn bị thương cho An An nghe, An An suýt nữa bóp cổ Trăn Trăn. Sở dĩ cô ta nói ra sự thật không phải vì cô ta dũng cảm, mà cô ta nghĩ cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.
Tương lai của Tử Chấn khiến Trăn Trăn cảm thấy tối tăm, trong lòng đau đớn, tự trách mình, lo lắng phiền muộn, nhưng lại có một tia hy vọng nhen nhóm trong lòng. Cô ta hy vọng đây là cơ hội quay lại bên Tử Chấn. Cô ta quen Tử Chấn đã mười năm rồi, đã yêu anh mười năm rồi, tuổi thanh xuân của cô ta là ở bên Tử Chấn, máu thịt đã hòa vào nhau, nếu lấy Tử Chấn ra khỏi cuộc đời cô ta, thì khác nào giết chết tuổi thanh xuân của cô ta. Cô ta đã quen với việc có Tử Chấn bên cạnh, quen với việc quay người sang thì chạm vào Tử Chấn, quen với mùi thơm trên cơ thể Tử Chấn, quen với cái ôm dễ chịu, ấm áp của Tử Chấn, quen với những lời Tử Chấn thì thầm bên tai.
Brian chỉ giống như một món trang sức trên quần áo, cứ tưởng là sẽ thêm phần đẹp đẽ, nhưng thực ra nó chỉ tạo cảm giác dư thừa. Brian không vì có Trăn Trăn mà tuyệt giao với những cô gái khác, anh ta chưa bao giờ dậy mua cho Trăn Trăn đồ ăn vào lúc nửa đêm, anh ta cũng không bao giờ giặt cho Trăn Trăn bộ quần áo trong những ngày đèn đỏ. Trăn Trăn không bao giờ tiết kiệm, tích cóp cho việc kết hôn, anh ta cũng không bao giờ dẫn Trăn Trăn về nhà giới thiệu đấy là vợ chưa cưới của con.
Trăn Trăn không tìm được lý do xác đáng thể hiện sự hối tiếc của mình, cô ta bị An An khóa bên ngoài phòng bệnh, không cho vào thăm Tử Chấn. An An nói: “Anh ấy là một thiên sứ sống vì múa, chị đã giết chết một thiên sứ!”
Phẫu thuật xong, thuốc gây mê chưa hết tác dụng, Tử Chấn vẫn nằm ngủ mê man. Khuôn mặt mềm mại, thanh thoát đặt nghiêng trên chiếc gối khiến ai nhìn vào cũng muốn ngắm nhìn, vuốt ve. Bờ vai trần cứng cáp không tì vết.
An An hôn nhẹ lên đôi lông mày đẹp tinh tế.
Có nhiều khi, phạm sai lầm hay không lại không phải do mình phán quyết mà là do người khác.
Mẹ con Triệu Chấn Đào nhất nhất cho rằng Thuấn Nhân đã phản bội, hơn nữa họ còn nghi ngờ đứa bé đó không biết có phải của nhà học Triệu không. Bà Triệu còn mang đứa bé đi xét nghiệm AND, kết quả đúng là giống nhà học Triệu, tội lỗi của Thuấn Nhân miễn cưỡng được cho qua.
Qua đó Thuấn Nhân mới hiểu được một điều, có những chuyện không thể phán xét đúng sai khi chỉ dựa trên bề nổi. Vợ trước của Triệu Chấn Đào ngoại tình cũng có lý do của cô ta, điều này liên quan mật thiết đến Chấn Đào.
Theo như lời Triệu Chấn Đào, Thuấn Nhân là loại đàn bà trăng hoa. Mới sinh con xong đã gần gũi với một thằng đàn ông bất kể ngày đêm, lại ở với nhau đến mười ngày trời, khi chồng mình và thằng kia xảy ra xung đột trước cửa nhà, lại giả điên giả dại đi bảo vệ nó. Tội cớ rành rành ra đấy, còn minh oan nổi gì? Thuấn Nhân cũng chẳng thèm minh oan, cô và Triệu Chấn Đào chẳng có gì để nói nới nhau.
Thuấn Nhân bế đứa bé ra phường làm hộ khẩu.
Công an phường hỏi tên đứa bé, Thuấn Nhân trả lời: “Cháu tên Như Nhan. Như trong từ “nếu như”, Nhan trong từ “nhan sắc”.
“Họ gì?” Anh công an hỏi.
Thuấn Nhân chần chừ một hồi, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đứa bé đang ngủ, giọng ngập ngừng nói: “Họ Triệu.”
Trên đường về, có lúc Thuấn Nhân nghĩ đến chuyện ly hôn.
Nhưng Nhan Nhan còn nhỏ quá, con gái vẫn cần có người bố bên cạnh che chở. Đi nhà trẻ, lên tiểu học, trung học, rồi đại học, con gái cần có một người bố tri thức để dìu dắt. Sau này đi nhà trẻ, các bạn trong lớp giới thiệu với nhau, sẽ hỏi đến bố mẹ, Nhan Nhan đáng t