Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
gì đó, như chụp ảnh quảng cáo chẳng hạn.”
Thuấn Nhân nhìn Tử Chấn, không biết vì sao, bỗng chốc lại muốn hôn lên đôi môi có nụ cười ngọt ngào kia. Thuấn Nhân phát hiện ra trong đầu mình chứa đầy những suy nghĩ không thể nói ra với ai. Cô lấy tay gõ vào đầu mình, chợt nhớ tới một người, Thuấn Nhân hỏi: “Trăn Trăn sao rồi?”
“Trăn Trăn ra nước ngoài rồi.” Tử Chấn lấy ngón tay chọc Nhan Nhan, Nhan Nhan không ngừng khua khua bàn tay đang nắm chắt về phía ngón tay Tử Chấn.
“Sao lại đi vào lúc này?”
“Cô ấy sang Mỹ làm luận văn tốt nghiệp, hơn nữa, bọn anh chia tay rồi.”
Rời khỏi nhà Phùng Dư, Thuấn Nhân vòng qua khuôn viên trường múa về nhà.
Ở cổng trường vẫn có tảng đá khắc to dòng chữ: “Học văn hóa như học nghệ thuật, luyện múa đi đôi với luyện nết người.” Vẫn con đường dài với bóng cây râm mát, mọi thứ vẫn như xưa, dường như đâu đây vẫn có bóng dáng của cậu thanh niên mặt mày sáng rỡ, nhưng không còn cảnh tượng sân khấu sáng chói, hoa tươi rực trời, tất cả dừng lại ở cái tuổi đóa hoa đang nở rộ. Ghế ngồi ở hội trường không một bóng người, trên sân khấu, mấy cô bé đang tập múa ba lê: “Một hai một, hai hai một, xoay người, ba hai một, nhảy, bốn hai một, thu về…”
Mắt Thuấn Nhân nhòe đi, không nhìn rõ mấy động tác của mấy cô bé, dường như tiếng khóc đã bị tiếng nhạc nhấn chìm xuống đáy biển sâu.
Hôn nhân là một vấn đề mệt mỏi
Thuấn Nhân dành hai tháng để suy nghĩ về công việc, sau đó mua vé bay tới Quảng Châu. Từ trước đến nay Thuấn Nhân chưa từng có động lực làm việc mạnh mẽ như thế, động lực của cô ấy rất đơn giản, sức khỏe của Tử Chấn không tốt, cần được bồi dưỡng, nhưng giờ anh không có thu nhập. Phùng Dư nói: “Tử Chấn không chấp nhận dựa vào bố, từ nhỏ cậu ấy đã không được ăn uống tử tế, sức đề kháng rất yếu.” Nhưng tăng cường thể lực không phải là là chuyện một sớm một chiều, bồi bổ lâu dài, cần phải có tiền, Thuấn Nhân buộc phải kiếm được tiền, càng nhiều càng tốt.
Thuấn Nhân cầm giấy giới thiệu của công ty tới bộ phân quảng cáo ở đài truyền hình địa phương bàn về hợp tác làm ăn. Đài truyền hình nơi đó thấy có phóng viên trên trung ương xuống, ai cũng phấn khởi, vui mừng. Điều kiện hợp tác rất ưu đãi, nên giám đóc truyền hình địa phương đã nhanh chóng phái người đi cùng Thuấn Nhân xuống làm bài phỏng vấn các doanh nghiệp.
Họ trực tiếp đến gặp tổng giám đốc các xí nghiệp, ông ta lịch sự đưa cho mỗi người một tấm danh thiếp. Khi in lại danh thiếp, Thuấn Nhân xóa đi dòng chữ “bộ phận quảng cáo”.
Ngồi thương lượng khoảng nửa tiếng, ông tổng giám đốc tỏ ra không muốn hợp tác, nên bọn họ lại ra về. Người của đài truyền hình địa phương hơi thất vọng, tạm biệt Thuấn Nhân, liền lái xe quay lại chỗ làm ngay.
Bà Triệu nói với con trai: “Phải canh chừng kỹ đứa con dâu này, không cẩn thận là bị người ta chộp đi ngay. Cái thằng hôm đó lấy vợ chưa? Nếu chưa thì phải nhanh chóng giới thiệu cho nó một đứa, không thì đêm dài lắm mộng.”
Lời mẹ nói chẳng phải không có lý, nhưng giới thiệu bạn gái cho Tử Chấn không phải việc của Triệu Chấn Đào. Hắn cho người theo dõi Thuấn Nhân, cô và Tử Chấn cũng ít gặp nhau, hơn nữa giờ sức khỏe anh ta như thế cũng chẳng làm được trò trống gì. Điều đáng nghi nhất là Thuấn Nhân liên tục kiếm được khoản tiền lớn, cộng lại cũng phải đến mấy trăm nghìn, nhưng cũng chẳng thấy mang về nhà đồng nào. Nhan Nhan tuy có thêm rất nhiều quần áo đẹp, đò chơi đẹp, nhưng thứ đó thì đáng mấy đồng? Thế thì tiền đi đâu.
Chiều thứ Hai, sau buổi họp hàng tuần, Thuấn Nhân ra khỏi tòa soạn thì nhìn thấy Tử Chấn đứng đợi ở cổng. Gương mặt Tử Chấn gầy đi nhiều nhưng vẫn rạng ngời, tay đút vào túi áo khoác, dường như đang nắm một vật gì đó.
Thuấn Nhân tiến lại gần, Tử Chấn rút trong túi ra một quyển sổ tiết kiệm màu xanh. “Thầy Phùng nói cho anh biết rồi, số tiền này anh không thể cầm được”, Tử Chấn nói. “Thực ra anh không sao cả, thật đấy.”
Thuấn Nhân nhìn anh ta: “Anh còn đợi cái gì nữa? Sắp hai mươi năm rồi, còn không tìm lấy một cô bạn gái đi.”
Tử Chấn nói: “Ai thèm yêu anh chứ, nghèo kiết xác như thế này.”
“Con gái thích anh đầy ra đấy? Anh còn nói vớ vẩn nữa.”
“Đàn ông thích em cũng không ít đâu, họ muốn điều gì ở em, em là người rõ hơn anh.” Tử Chấn nheo mắt nhìn mặt trời: “Hôn nhân là một vấn đề làm người ta mệt mỏi.”
Thuấn Nhân nói: “Anh làm về quảng cáo phải không? Hiện giờ em có hợp đồng đấy, chúng ta cùng làm đi.”
Tử Chấn nói: “Không sợ anh chụp hỏng hình quảng cáo à?”
“Anh dám không, bán anh vào nhà chứa xiết nợ nhé?”
Tử Chấn “a” một tiếng: “Gái có chồng rồi có khác, nói đến là sợ.”
Cả hai đồng ý hợp tác, Thuấn Nhân đề nghị cùng nhau đi ăn bữa cơm.
Hai người đi vào nhà hàng Gia Huy, Thuấn Nhân chọn món.
Tử Chấn nói: “Bữa này ai trả tiền thế? Nếu là anh mời, gọi thêm nữa, sẽ không đủ tiền đâu đấy.”
Thuấn Nhân liếc anh ta một cái, rồi nói với người phục vụ: “Cứ bảo nhà bếp làm đi.”
Người phục vụ đi rồi, Thuấn Nhân lấy ra một bao giấy gói đôi đũa đã