Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
được khử trùng ra xé, rồi lấy một chiếc bát để trước mặt Tử Chấn, rồi lấy cho mình một bộ bát đũa như thế, nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, hôm nay anh dám tính tiền, có tin em sẽ vứt anh vào nồi canh bí không?”
Tử Chấn nói: “Hình như dạo này em kiếm được nhiều, em đang buồn gì à?”
Thuấn Nhân giơ hai cái đũa lên đùa, nói: “Hâm mộ không?”
“Có thể chỉ cho anh vài chiêu không?” Tử Chấn nói. “Anh chẳng biết kiếm tiền đâu.”
“Em chỉ là có chút tài mọn thôi mà, nếu đúng là biết kiếm tiền thì phải học bố anh, đó mới là buôn bán.”
Tử Chấn im lặng một lúc mới nói: “Thế thì anh cũng muốn học mấy tài vặt của anh.”
“Không nghe lời phải không, không nghe lời là đứa trẻ hư.”
“Em ít tuổi hơn anh.”
“Em chỉ sinh sau anh có bốn ngày thôi!”
“Thế cũng là ít hơn rồi!”
“Được rồi, nể tình anh hơn em bốn ngày, em không tranh cãi với anh nữa.” Thuấn Nhân giơ tay đầu hàng. “Nhưng có điều anh phải ăn hết số thức ăn này, nếu không em không trả tiền đâu.”
Thuấn Nhân gắp một miếng vịt quay bỏ phần xương, dùng dao chia thành từng miếng vừa miệng, rồi gắp vào đĩa cho Tử Chấn.
Thuấn Nhân cứ lo gắp thức ăn cho Tử Chấn, mình cũng chưa ăn gì nhiều. Tử Chấn vừa ăn vừa nhìn trộm Thuấn Nhân, trong lòng cảm kích vô cùng.
Thuấn Nhân nghiêng nghiêng đầu nhìn Tử Chấn, cười nói: “À này, ngày đó anh ước gì thế? Sợi dây anh đeo ở tay vẫn chưa đứt à?”
Tử Chấn nói, giọng buồn buồn: “Khó thực hiện lắm, chắc phải đeo đến già thôi.”
Qua một khu vườn cây xanh, lại vòng qua mấy cái chòi hóng mát bằng gỗ, đến một ngôi nhà màu hồng cũ kỹ, trải qua mưa gió, bức tường sơn màu đỏ cũng đã mờ đi nhiều.
An An tìm thấy khu số sáu, con hẻm vào nhà rất tối, mấy ngọn đền leo lắt treo ở cuối bậc cầu thang dẫn xuống tầng hầm, hai bên bức tường cầu thang dán đầy giấy quảng cáo lắp truyền hình cáp, làm thủ tục các loại giấy tờ.
An An men theo cầu thang, từ từ đi xuống một tầng phụ, tìm đến số mười hai, cửa không khóa, An An đẩy cửa bước vào, trong phòng bày biện đơn sơ, gọn gàng, ngăn nắp, ngoài bộ bàn ghế và chiếc giường ra, còn có một kệ sách dựng ở sát tường và một tủ quần áo nhỏ. Căn phòng nằm dưới mặt đất nên ban ngày có ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào, qua chùm ánh sáng ấy có thể nhìn thấy vô số những hạt bụi bay lơ lửng. An An hít một hơi, vẫn thoang thoảng đâu đây mùi cơ thể quen thuộc.
Sau sự cố ngoài ý muốn, Tử Chấn xin nghỉ ở học viện múa, không học tiếp thạc sĩ nữa, mấy tháng nghỉ dưỡng bệnh đều nằm ở nhà thầy Phùng Dư, vết thương sau khi lành thì chuyển đến chỗ khác. Rất nhiều bạn học nữ có ý đến thăm, nhưng đều không hỏi được chỗ ở của Tử Chấn, An An dựa vào mối quan hệ anh em nên mới dò được thông tin từ thầy Phùng.
Bên ngoài có tiếng bước chân ngoài, bước đi nhẹ nhàng, An An quay đầu lại thấy Tử Chấn cầm một bình nước đi vào.
An An bước tới.
Nhìn Tử Chấn gầy hơn so với khi ở trường. An An nói: “Anh à, anh về nhà đi, ở đây không tốt cho bệnh của anh đâu.”
“Không sao, con trai thì cần gì phải để ý thế.” Tử Chấn lấy trong ngăn kéo ra một gói mì tôm, xé vỏ rồi trút vào bát, đổ nước sôi, sau đó để bình nước sôi vào chỗ cũ, cười nói: “Em không ăn mì gói nhỉ? Anh ăn một mình nhé?”
An An cởi giầy cao gót, nằm trên giường, co đầu gối lại nói: “Anh không về nhà sống thì em cứ ở đây.”
Tử Chấn khuấy vài đũa đã hết bát mì rồi cầm đi rửa. An An nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng, cô bình thản nằm trên giường, kéo chăn đắp rồi nhắm mắt ngủ.
An An tỉnh dậy, đêm đã về khuya.
Trên chiếc bàn đầu giường, đèn vẫn sáng, Tử Chấn đang chăm chú đọc sách, dưới ánh đèn màu hồng cam, khuôn mặt chàng trai thanh tú, đôi vai to khỏe dưới chiếc áo thun đen, hai tay chống lên bàn, để lộ chút eo nơi thắt lưng quần jean.
An An luồn tay vào lưng Tử Chấn, kéo anh lên giường, do bất ngờ lên Tử Chấn ngã xuống giường. Cột sống đang bị thương, lại đập xuống giường, đau như thể bị ai đá một cái, miệng há ra mà không kêu được.
Anh đau đến nỗi suýt ngất lịm, toàn thân toát mồ hôi lạnh, lấy hết sức lực còn lại đẩy An An ra. An An như con mèo dữ, tay chân khua khắp người Tử Chấn, môi ngậm chặt lấy môi Tử Chấn. Tử Chấn giữ lấy tay An An, nhưng không còn sức đẩy cô ta ra, nói: “Sao em có thể sống buông thả như thế chứ? Có phải em muốn làm gì thì phải làm bằng được, mặc kệ người ta có chấp nhận hay không, cũng mặc kệ mình lợi hay thiệt? Nếu ngày nào đó, em thấy ngứa mắt ai, chắc có thể cầm dao đâm người ta một nhát hả?”
An An lúc đó mới ngừng lại, nằm lăn ra giường, không nói câu nào. Tử Chấn lấy hết sức ngồi dậy, mồ hôi đầm đìa trên mặt, chảy xuống cả cổ, lưng áo ướt đẫm, toàn thân lạnh toát, thấy người mệt mỏi, đầu càng lúc càng nặng trĩu, có cảm giác buồn nôn. Anh muốn xuống giường lấy nước uống, nhưng mới vừa bước xuống, bỗng ngất xỉu ra đất.
Thời Hân đang ở phòng massage kiểu Thái, bị Lệ Huyên gọi ra, bà ta bỗng thay độ thái độ với Tử Chấn, điều này khiến Thời Hân cảm thấy khó hiểu. Qua ánh mắt của An An, bà ta đoán anh em nó chắc đã có chuyện rồi, nhưng An An lại không hề lên tiếng.
Phẫu thuật xong, bác sĩ điều trị nói: “