pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

ớ giữ gìn sức khỏe nhé!”
Lần này Thuấn Nhân nhắn lại rất nhanh, như sợ Tử Chấn lên máy bay rồi sẽ tắt máy, nội dung tin nhắn rất đơn giản: “Anh cũng giữ gìn sức khỏe nhé!”
Tử Chấn đọc mấy chữ đó, trong lòng trào lên nỗi buồn da diết. Rất muốn gọi lại, nhưng lại không biết nói gì, sợ trong lúc không suy nghĩ, sẽ nói sai điều gì đó. Chần chừ một lúc, anh nhắn lại: “Có chuyện cần anh giúp, đừng ngại, anh đi về rất thuận tiện. Số này anh sắp đổi rồi, khi đến đó anh sẽ nhắn số mới cho em.”
Không ngờ Thuấn Nhân nhắn lại rằng: “Không cần đâu, nếu có duyên sẽ gặp lại.”
Câu nói này dường như rất lạnh nhạt, xem ra cô ấy không muốn liên lạc với anh nữa. Tử Chấn cầm điện thoại, mặt ngẩn ra, lúc sau tháo vỏ điện thoại, lấy sim vứt vào thùng rác.
Thời gian cứ thế trôi, thấm thoát cũng mấy năm rồi. Nhan Nhan cũng đã đến tuổi học mẫu giáo, lúc đó Thuấn Nhân mới nhận ra dấu vết của thời gian.
Tòa soạn công khai cạnh tranh vị trí làm việc, Thuấn Nhân đăng ký chức chủ nhiệm bộ phận phát triển sự nghiệp, vị trí này vốn là của giám đốc Mã. Dựa vào qui tắc lấy thành tích làm việc của nhân viên trong một năm làm tiêu chuẩn xét duyệt, trong một năm, Thuấn Nhân mang lợi nhuận về cho công ty cao hơn ông Mã. Quan trọng hơn là, hai phương án hoạch định của Thuấn Nhân được khách hàng chấp nhận, ký được hợp đồng hơn một năm. Hoàn toàn có thể nói, Thuấn Nhân hoàn thành công việc vượt kế hoạch.
Thuấn Nhân rất tự tin vào lần xét duyệt này. Cô đọc rất nhiều tài liệu, kết hợp với đặc điểm, tính chất của tòa soạn mà viết ra một bài báo cáo có nội dung làm thế nào để nâng cao chất lượng nghiệp vụ bộ phận phát triển sự nghiệp và phương án mở rộng phạm vi kinh doanh, rồi nộp cùng đơn xin xét duyệt.
Vòng đầu, sau khi xét duyệt còn năm người, vòng hai còn ba người, đến vòng cuối thì chỉ còn Thuấn Nhân và Giám đốc Mã.
Đối với chuyện gì mà quá dư thừa sự tự tin đối khi lại sôi hỏng bỏng không, dư thừa ý chí thì lại hay thất bại. Giám đốc Mã vẫn giữ chức, Thuấn Nhân vẫn chỉ là cô nhân viên bình thường. Thuấn Nhân không chấp nhận kết quả này, liền đi gặp tổng biên tập của tòa soạn, cô muốn biết lý do mình bị loại.
Thái độ của tổng biên tập rất lạnh lùng, thậm chí có phần không thân thiện. Ông ta nói: “Cô không có tư cách nói chuyện trực tiếp với tôi, cô chỉ là một nhân viên cấp dưới. Có thế nào thì phải tìm lãnh đạo phụ trách cô để phản ánh, không được lên tận đây bày tỏ bức xúc. Đây là qui tắc của tòa soạn, cô phải tuân thủ chứ.”
Sau chuyện này, Giám đốc Mã bắt đầu để ý đến người phụ nữ đầy tham vọng này.
Ông ta chỉ định Thuấn Nhân đi khảo sát thị trường Vân Nam để nghiên cứu phương án phát triển nghiệp vụ địa phương. Ông ta không muốn người khác phá hỏng âm mưu của mình nên dặn dò Thuấn Nhân lấy tư cách cá nhân xuống làm việc, không nên liên lạc với đơn vị địa phương.
Thuấn Nhân ở Vân Nam một tuần. Ông Mã hỏi xem tiến trình công việc và dặn Thuấn Nhân xuống từng địa phương tìm hiểu, có thể tiếp xúc với nhiều xí nghiệp nơi đó.
Nửa tháng sau, Thuấn Nhân quay về Bắc Kinh, ông Mã không hỏi việc phát triển thị trường ở Vân Nam thế nào, mà lại nói cô đi đến phòng nhân sự. Người ở phòng nhân sự đưa cho cô thông báo cho nghỉ việc, lý do vắng mặt ở tòa soạn nửa tháng mà không xin phép.
Ông Mã giờ mới lộ rõ bộ mặt thật, nói: “Nếu cô muốn đi công tác, cô nên viết đơn gửi lên bộ phận xử lý công việc, tôi chẳng hề hay biết việc cô nghỉ, thôi, tôi sẽ bù cho cô một tháng lương cơ bản.”
Trước khi đi công tác, Thuấn Nhân đã viết đơn chính thức xin nghỉ để đi công tác, nhưng tờ đơn đó lại ở chỗ ông Mã.
Thuấn Nhân ôm thùng giấy tờ, đồ dùng ra khỏi tòa soạn là giờ ăn trưa, đồng nghiệp thì đi đến nhà ăn, chỉ có một mình Thuấn Nhân đi ngược lại với dòng người đông đúc ấy. Thuấn Nhân cố gắng gặp ai cũng nở nụ cười tươi rói để thể hiện mình là người rất nhiệt tình, niềm nở.
Bước ra khỏi toà soạn, Thuấn Nhân quay đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời màu xám. Tầng lầu cao nhất như muốn chạm vào mây xanh, xung quanh mọc lên những tòa nhà đồ sộ.
Bóng dáng nhỏ bé của Thuấn Nhân như một vệt nhỏ dưới nền đất, nhỏ bé, mềm yếu như một hạt cát. Ánh nắng vàng rực rỡ như đang muốn gửi lời chào tạm biệt Thuấn Nhân.
Thuấn Nhân đến nơi góc khuất, để thùng đồ xuống, úp mặt vào đầu gối, nước mắt không ngừng rơi.






Cuộc sống mới không phải đều tươi đẹp
Lại bắt đầu tìm việc quả rất khó khăn. Người phụ nữ đã có chồng con, nếu còn trẻ đẹp, chắc cũng không khó lắm. Nếu có trình độ cao, một tấm bằng giá trị thì cơ hội sẽ nhiều hơn chăng? Nhìn thấy người tìm việc đông như kiến, Thuấn Nhân không khỏi lo lắng.
Cô cân nhắc không biết có nên dùng số tiền tích cóp được để học lên thạc sĩ không, nhưng chuyên ngành ngôn ngữ, cho dù có học đến tiến sĩ, cũng không mấy thiết thực.
Dựa vào kinh nghiệm làm việc của mình, Thuấn Nhân có thể đảm nhiệm được chức trưởng ban biên tập. Nhưng bên tuyển người lại không cho Thuấn Nhân cơ hội đó, chỉ cho cô đảm nhiệm chức nhân viên q