Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
trên thương trường rất vô tình, không tâm lý nhất đấy. Người buôn bán, làm ăn coi trọng nhất là lợi nhuận, sao lại trói buộc đời mình vào loại đàn ông cục cằn như thế chứ?”
“Những lời này nghe có vẻ tiêu cực, ngành nghề nào mà chẳng có người tốt, kẻ xấu, cậu đừng vơ đũa cả nắm như thế.” Thuấn Nhân nói giống như đang chúc phúc cho chính mình, đầu gật gật: “Kiếp sau, nhất định tớ sẽ hạnh phúc!”
Châu Văn hỏi: “Nuôi Nhan Nhan một tháng mất khoảng bao nhiêu tiền? Tớ định sang năm sẽ sinh em bé, lương của tớ và Tiểu Ngô cộng lại khoảng năm nghìn tệ, có khi được thưởng thêm. Vợ chồng tớ còn phải trả góp nhà mỗi tháng hai nghìn ba trăm tệ, còn lại không biết có đủ nuôi một đứa trẻ không. Cậu ở thành phố lớn thế này, nuôi một đứa trẻ chắc phải mất nhiều tiền lắm nhỉ?”
Thuấn Nhân nói: “Cũng đành vậy thôi, ai cũng muốn cho con mình vào học trường tốt nhất, tốn kém chút cũng phải cố gắng thôi. Gửi nhà trẻ công lập thì rẻ hơn, mỗi tháng khoảng sáu, bảy trăm tệ, nhưng đông lắm, không tới lượt mình, nhà trẻ tư tính riêng tiền xây dựng cũng phải nộp hai mươi bảy nghìn tệ, chưa nói đến sau này phải nộp học phí rồi tiền đóng góp hàng tháng. Cộng thêm những khoản khác, mỗi tháng nhiều hơn cả tiền lương của tớ, nuôi một đứa con tốn kém quá!”
Châu Văn như nhớ ra điều gì đó, vội hỏi: “Cậu làm ở đâu thế? Nghe Lý Triệt nói là ở một tòa soạn, thế thì tốt quá còn gì.”
Thuấn Nhân bọc xong vỏ đệm, lấy tay vuốt vuốt cho phẳng lại: “Cậu đừng hỏi nhiều nữa. Thật đấy, cậu và Tiểu Ngô trông rất hạnh phúc, hãy trân trọng nhé!”
Vợ chồng Châu Văn rời Bắc Kinh, Thuấn Nhân bế Nhan Nhan ra ga tiễn. Trước khi lên tàu, Châu Văn ôm chặt lấy Thuấn Nhân nói: “Có thời gian thì quay lại thăm bọn tớ nhé!”
Tàu dần chuyển bánh, Châu Văn đứng bên cửa sổ nghiêng người vẫy tay chào, rồi lấy điện thoại ra hiệu.
Lúc này Thuấn Nhan mới nhìn thấy tin nhắn của Châu Văn: “Tớ cho cậu mười nghìn tệ, tớ để nó trong túi áo của Nhan Nhan. Tớ biết, cậu đang khó khăn, trước mặt tớ chỉ có thể giúp cậu từng ấy thôi, đừng chê ít nhé! Có khó khăn gì, cứ nói với tớ. Nhớ nhé, hãy mạnh mẽ lên! Chúc cậu hạnh phúc!”
Thuấn Nhân chạy theo tàu hỏa, nhưng nó đã chạy xa, chỉ để lại làn khói xám xịt. Nước mắt Thuấn Nhân chảy thành hàng rơi xuống chiếc áo màu trắng của Nhan Nhan, mũi cô nghẹn lại, khóc không ra tiếng. Bàn tay nhỏ xíu của Nhan Nhan xoa xoa lên khuôn mặt đầy nước mắt của mẹ, cố gắng nhếch nhếch đôi môi như muốn nói điều gì, bất giác cô bé hôn lên má thay cho lời an ủi mẹ.
Cuối tuần, Triệu Chấn Đào ở nhà. Thuấn Nhân nghỉ đi nghỉ lại, cuối cùng cô cũng mạnh dạn nói chuyện với Chấn Đào.
“Anh quen biết nhiều người ở Bắc Kinh, có nhiều mối quan hệ ngoài xã hội, anh xem có thể giúp em tìm một công việc có thu nhập cao một chút được không? Tốt nhất là mấy việc như biên tập chẳng hạn.” Thuấn Nhân giải thích rõ ràng: “Lương của em thấp quá, cộng tiền sinh hoạt phí anh đưa hàng tháng cũng không đủ lo cho Tiểu Bác và Nhan Nhan, còn phải lo nộp tiền điện nước, truyền hình cáp, mua vật dụng trong nhà, tiền ăn hằng ngày, còn nhiều khoản không tên nữa, tiền tiết kiệm của em tiêu hết rồi, cứ đà này e rằng sẽ chẳng còn cách nào khác.”
Triệu Chấn Đào nói: “Cô lấy tôi chắc nghĩ tôi có thể giúp được cô hả? Cô có thật lòng yêu tôi không? Yêu tôi thì đừng có yêu cầu gì với tôi, yêu là vô điều kiện cơ mà. Số tiền đó đủ sống một tháng rồi, mẹ tôi ngày đó có khoản thu nhập nào đâu mà vẫn nuôi tôi đến năm mười sáu tuổi đó thôi, sao cô lại không làm được như thế?”
Thuấn Nhân nói: “Ngày nhỏ anh có được đi nhà trẻ đâu, cũng chẳng phải mua đồ chơi, hằng ngày cũng chẳng cần phải uống sữa, ăn bánh, hằng tháng nhà anh cũng chẳng phải trả hàng nghìn tệ tiền sinh hoạt phí.”
Triệu Chấn Đào nổi máu điên, hắn ta vớ lấy cái gạt tàn thuốc lá để trên bàn đập vào mặt Thuấn Nhân. Thuấn Nhân bị đánh một cái bất ngờ, gò má đau điếng, sưng đỏ. Hai tay ôm lấy mặt, cô khuỵu xuống sofa, mãi không đứng dậy được.
Triệu Chấn Đào cười nhạt: “Mẹ tôi nói, phụ nữ sáu mươi tuổi đổ về trước, không được cho ăn no, tôi như thế là tốt với cô lắm rồi đấy. Ai chả biết trong lòng cô chỉ có thằng đó thôi! Nó chơi cô chán rồi bỏ đi nước ngoài sống, vứt cô lại đây chứ gì! Cô tưởng cô có giá lắm à? Con đàn bà đã sắp ba mươi, đẻ đái rồi, vứt trên đường cũng chẳng có ma nào thèm! Đến công việc ổn định còn chẳng có, huống chi đòi làm việc lương cao, nhìn thấy cô là buồn nôn rồi, cô làm sao có thể so sánh được với mấy đưa mười tám, thế mà còn đòi tôi phải tìm việc cho. Nếu không phải vì tôi lương thiện thì tôi sớm tống cổ cô ra khỏi nhà rồi. Đừng có đứng đây làm vướng chân tôi, cút!”
Thuấn Nhân gượng dậy, bình thản nói: “Chúng ta ly hôn đi.”
Triệu Chấn Đào không thể tin nổi Thuấn Nhân sẽ thốt ra câu đó, anh ta nhìn Thuấn Nhân hồi lâu rồi nhếch mép cười đểu, nghiến răng nói với Thuấn Nhân: “Đời tôi ghét nhất từ này. Con đàn bà trước đã nói một lần, bây giờ đến lượt cô? Tôi nói cho cô biết, kiếp này cô đừng có mơ tới từ ly hôn!”
Thuấn Nhân đau khổ ngồi cả đêm ngoài ban công.
Triệu Chấn Đà