XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.

Phố Wall là một con đường lớn phía nam của Manhattan, kéo dài từ đường Broadway đến sông Đông, nơi đây được gọi là Trung tâm tài chính thế giới nhưng thực ra nó giống một trung tâm thương mại hoang tàn, mấy tòa nhà cao chọc trời cũ kỹ, đường vừa ngắn vừa hẹp, đầu đường đầy rào chắn, giữa đường đang sửa chữa, đâu đâu cũng nhìn thấy những ổ gà.
Diệp Trăn Trăn không buông tay còn ôm Tử Chấn chặt hơn: “Mời em một ly cà phe nhé, hay em mời cũng được.”
Khi mới đến Mỹ, mọi việc đến với Diệp Trăn Trăn rất thuận lợi, dưới sự giúp đỡ của Brian, Trăn Trăn được vào học một trường về ngoại thương của Mỹ. nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là một trường dành cho giới ăn chơi, không thuộc dạng tử tế, đàng hoàng, học phí đắt đỏ, có rất nhiều con em của những gia đình giàu có bên đại lục qua đó lêu lổng, đốt tiền.
Trong quãng thời gian học ở trường này, Trăn Trăn liên tục thay bạn trai, mục đích là để kiếm tiền đóng học phí. Tốt nghiệp xong, cô cũng không tìm được một công việc lý tưởng. Cô ta luôn chờ đợi cơ hội, không có ý định về nước. Tâm trạng này cũng giống với những lưu học sinh đến từ các nước khác, Mỹ như là một cánh cửa lớn, chỉ cần được đứng bên trong cánh cửa này, cũng đủ thấy hãnh diện rồi.
Trăn Trăn từng làm vô số công việc. Tích cóp được một khoản tiền nhỏ, cô ta bèn nhờ vả mấy người bạn giàu có giúp mình đầu tư vào chứng khoán. Nhưng vận may không mỉm cười với cô ta, chỉ trong vòng nửa năm, số tiền đó đã bay mất. Làm nhân viên bưng bê ở một cửa hàng ăn, thời gian còn lại, cô ta làm gái đứng đường, nhưng tiền thật không dễ kiếm chút nào.
Cô ta uống nhanh ly cà phê, chưa tới năm phút đã kể xong mấy năm vật lộn trên đất Mỹ, nghiến ráng nói: “Em ghét những nhà sản xuất cổ phiếu, nếu không vì chúng, em đã có thể mua được căn nhà nhỏ ở khu Manhattan rồi.”
“Em mua loại cổ phiếu nào? Bán khi nào?” Tử Chấn hỏi.
Trăn Trăn nói mã số cổ phiếu. “Tháng Ba năm ngoái, em bị thua lỗ. Nhưng không chỉ một mình em đen đủi, hàng ngàn hàng vạn người phá sản, có người còn nhảy lầu tự sát, may mà em vẫn mạnh mẽ sống tiếp, mấy thằng tư bản hút máu người nên bị ném xuống địa ngục.”
Tử Chấn tay chống cằm, mắt nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ: “Việc cổ phiếu xuống giá, em cũng chỉ như con tôm, con cá nằm trên bờ khi thủy triều rút thôi, chết là lẽ đương nhiên.” Anh suy nghĩ một lúc, dường như trong đầu đang có một mâu thuẫn nào đó, sau đó quay sang nhìn Trăn Trăn nói: “Đáng bị ném xuống địa ngục có năm người, anh là một trong số đó.”
Trăn Trăn bị sặc cà phê, ánh mắt ngạc nhiên nhìn Tử Chấn.
“Bố anh trong một lần đầu tư vào đồ cổ bị thất bại, khiến tài sản công ty bị hụt mất tám mươi phần trăm, phải bắt đầu lại từ đầu, mọi việc đều do anh xây dựng nên”, Tử Chấn nói. “Tiền bạc đều do cướp được mà có. Quá trình giằng co để tiền lọt vào túi mình thật thú vị. Khi mới bắt đầu, anh không nhận ra, vế sau mới phát hiện rằng, cảm giác đó rất quan trọng đối với một thằng đàn ông.”
Lời anh nói không giống lắm với thái độ anh thể hiện, ánh mắt vẫn lóe lên một chút đau thương. Để che đậy điếm này, anh rút điếu thuốc trong bao ra, bỏ vào miệng, tay quẹt bật lửa. Miệng ngậm thuốc, lời nói nghe không rõ lắm, nhưng cũng nghe ra được câu: “Tiền của em bị anh cướp mất rồi, tuy nói đánh bạc phải chịu lúc thua thiệt, nhưng anh chấp nhận đền bù cho em, em có thể đưa ra yêu cầu.”
Chi sau vài giây kinh ngạc, ánh mắt Trăn Trăn bỗng sáng rực lên, cô ta vui mừng đến nỗi tiếng Trung, tiếng Anh nói lẫn lộn, cô ta nói phỏng theo câu của một bài bản “Tiểu hoàng tử của lòng em, cuối cùng anh cũng đã đến rồi! Anh yêu, em sẽ nghe anh tất cả.”
“Em về nước đi, dù thế nào đó cũng là đất nước mình, với bằng cấp của em, quay về có thể lừa gạt một số người”, Tử Chấn nhả khói thuốc. “Cái đầu em cũng không đến nỗi ngu dốt, chỉ là vận may chưa tới, em tìm việc làm đi, trước khi tìm được việc, mọi sinh hoạt phí của em để anh lo.”
Trăn Trăn nói: “Em cảm thấy anh có tiền rồi sẽ nhiệt tình làm từ thiện.”
“Ồ?” Từ Chấn cười. “Anh đang làm đấy chứ, nhưng điều này không ngăn được việc anh cướp tiền của người khác. Từ thiện ở đây là làm cho người nghèo cùng kiệt, sau đó bố thí cho họ miếng bánh bao. Bố anh đào cho anh một cái giếng, anh nhảy vào đó như thằng ngốc, hơn nữa lại còn nhìn xuống, trông mong người đó thay đổi, em nói xem, có phải là bố anh rất hiểu đứa con trai này không? Cho dù ông ấy chưa từng nuôi anh một ngày, nhưng rất hiểu anh, hay có lẽ ông ta hiểu được là tình người.”
Nụ cười của Tử Chấn có chút cay đắng sau làm khói thuốc mờ ảo. Anh chớp mắt mấy cái, dường như bị khói thuốc làm cho cay mắt, anh nói: “Em muốn mua vé về nước thì cứ gọi cho anh, anh giúp em đặt vé.”
Tuần trăng mật là quãng thời gian hạnh phúc, ngọt ngào, lãng mạn của cặp vợ chồng mới cưới. Thuấn Nhân không muốn rời Tử Chấn một giây phút nào. Thời gian ở New York, cô tự dằn lòng mình không nên làm vướng chân Tử Chấn, để cho anh đi giải quyết công việc, nhưng hễ Tử Chấn về đến nhà là Thuấn Nhân không kiềm chế được. Lời nói ngọt ngào thì thầm bên tai Tử Chấn: “Em muố