XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

hư chị, dựa vào đàn ông để chuộc lợi, nhưng Thượng đế có mắt đấy, các người quá tàn nhẫn, ông trời biết chị đã dùng thủ đoạn gì với anh ấy.”
Thuấn Nhân nâng người Tử Chấn lên, cầm lấy thìa Phùng Dư đưa, bón nước cho Tử Chấn. Tử Chấn sốt rất cao môi khô như rang, còn dính vết máu. Xe cấp cứu đến rất nhanh, bác sĩ khám sơ qua cho Tử Chấn, Thuấn Nhân vội gom mấy đồ dùng cần thiết, theo cáng khiêng bệnh nhân xuống lầu.
An An lùi lại hai bước, cô ta giận dữ đá vào ghế.
Ở bệnh viện ngoài việc chăm sóc cho Tử Chấn đang hôn mê, Phùng Dư còn phải để mắt tới Thuấn Nhân. Cô không khỏe, cũng không lo sợ, có lúc đến ngân hàng rút tiền đến chỗ thu tiền viện phí nộp tiền, thỉnh thoảng lại gọi điện.
Cô gọi cuộc điện thoại này khiến Phùng Dư phải ra mặt ngăn cản. Bởi đúng như dự đoán của Tử Chấn và Phùng Dư, cô đang tính bán hai căn nhà ở Bắc Kinh, vẫn may là không bán hết, chỉ là muốn bán một trong hai căn đó. Để dự phòng tiền viện phí nên cô không chịu bớt giá nhà, kiên quyết phải bán bằng giá thị trường. Bán nhà cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, hiện tại cô vẫn ung dung là vì số tiền trong sổ tiết kiệm vẫn còn cầm cự được.
Nhân viên văn phòng nhà đất nói: “Rốt cuộc là chị muốn cho thuê hay muốn bán? Lần trước tìm đuợc người mua rồi thì chị lại không bán, sau đó chúng tôi đưa tiền thuê một năm cho chị, thì chưa đến một năm chị lại đòi bán, chị làm như thế là vi phạm hợp đồng, chị có biết không? Chị nộp tiền phạt trước đi, sau đó tính chuyện bán nhà.”
Thuấn Nhân nói. “Anh giúp tôi đăng một tin trên mạng trước, nửa tháng nữa tôi về tới Bắc Kinh rồi.”
Đối phương không chịu nhượng bộ, Thuấn Nhân thở dài, nhìn thấy Phùng Dư đứng trước mặt bỗng nói nhanh với người kia: “Anh giúp tôi trước đi tôi đưa chìa khoá nhà cho anh, giấy tờ nhà tôi để ở ngăn kéo đầu tiên trong tủ quần áo, bên ngoài được bọc bằng chiếc áo ngủ màu xanh.”
Phùng Dư không biểu lộ cảm xúc, nói: “Con không được bán nhà, đấy là nhà Tử Chấn mua mà.”
“Anh ấy mua tặng con mà”. Thuấn Nhân giải thích, sau đó lại sửa lại: “Theo pháp luật, tài sản thuộc diện cho, tặng là thuộc quyền sở hữu của con rồi, con có quyền quyết định.”
“Con phải bàn bạc qua với nó, chưa được sự đồng ý của nó, con không được bán. Thế giới của con, ngoài chồng ra, không có người thứ hai phải không? Con có biết bệnh nó rất nghiêm trọng không? Con có biết số tiền đó như muối bỏ bể không? Đến khi không còn một xu, con lấy gì để nuôi bọn trẻ?” Phùng Dư nhìn đồng hồ. “Thầy đi chuyến tàu tối nay, đến giờ rồi. Chuyện tiền nong để thầy nghĩ cách, Tử Chấn giao cho con chăm sóc.”
Thuấn Nhân theo ông ra ngoài, Phùng Dư nói: “Đừng tiễn nữa.”
Thuấn Nhân đáp: “Không phải tiễn thầy đâu ạ, con ra mua táo.”
Cổng bệnh viện có rất nhiều sạp bán hoa quả, Thuấn Nhân chọn mua táo và lê, nhét vào túi xách của Phùng Dư, để ông lên tàu ăn. Trên đường về phòng bệnh, Thuấn Nhân gọi cho Châu Văn, nói: “Tối ở nhà làm gì thế? Không có việc đến bệnh viện nói chuyện với tớ đi, bé lớn Tử Chấn nằm viện rồi, một mình tớ ở đây buồn quá!”
Châu Văn hỏi: “Bệnh gì thế, không phải bệnh truyền nhiễm chứ?”
“Đến được thì đến!”
“Không phải, nếu không phải là bệnh truyền nhiễm thì tớ đưa con gái đi cùng.”
Con gái Châu Văn không giống mẹ, càng nhìn càng thấy giống Tiêu Ngô. Thuấn Nhân gọt táo cho cô bé ăn, Châu Văn nhìn thấy Tử Chấn đang nằm trên giường, há hốc miệng kinh ngạc.
“Lạy chúa! Lần trước ở Hoàng Sơn gặp cậu, sao không thấy cậu nhắc tới anh ấy? Sao cậu lại mang anh ấy về đây được? Thắng Trăn Trăn – một địch thủ đáng gờm rồi sao? May mà cô ta không cho cậu một gáo axit đấy.”
“Bởi trên người tớ tỏa hương thơm đặc biệt Chấn ca ca ngửi thấy mùi hương đó liền mất hết lý trí đi theo tớ, còn Trăn Trăn xấu hổ quá, chạy mất rồi”, Thuấn Nhân nói đùa.
“Gớm nhỉ, cậu có cái tài đó mà sao lâu nay tớ không biết nhỉ? Hi hi!” Châu Văn đáp.
Thuấn Nhân nghiêm túc nói: “Cậu cho tớ số tài khoản đi, mười nghìn tệ đó, hiện giờ có thể trả lại cho cậu được rồi, nhiều năm như thế, cộng lại tiền lãi cũng không ít đâu, thôi, để tớ mời cả nhà cậu đến nhà hàng sang trọng ăn một bữa thỏa thích nhé?”
Châu Văn lấy chiếc bút trong cặp sách của con gái. Đến đầu giường viết, Thuấn Nhân nói: “Sao cứ sát vào người bé lớn nhà tớ thế? Mưu đồ gì hả?”
Châu Văn gật đầu: “Phải đấy, phải lợi dụng tí chứ.”
Tiếng nói chuyện rất nhỏ, nhưng vẫn làm Tử Chấn tỉnh giấc. Nửa tỉnh nửa mơ, Tử Chấn nhìn thấy đầu giường có một cô gái, tưởng đấy là Thuấn Nhân, bèn đưa tay lên sờ vào tóc cô gái. Tay vừa chạm vào, liền bị một bàn tay khác nắm lại, Thuấn Nhân trách yêu: “Dám giở trò trước mặt em sao? Thích gì nào?”
Châu Văn bất mãn liếc Thuấn Nhân một cái: “Ki bo quá đi mất!”
Tử Chấn hơi giật mình, lúc sau mói nói: “Ồ, Châu Văn à? Lâu lắm không gặp, chào em.”
Châu Văn cười tít mắt: “Chào anh, chào anh, khỏi bệnh rồi, đừng về ngay nhé, em dẫn hai người đi thăm đây đó một chuyến, ở đây có rất nhiều danh lam thắng cảnh, nào là chỗ ở của Lý Hồng, đền Bao Công…”
Thuấn Nhân bón táo cho Tử Chấn, Tử Chấn kéo n