Tác giả: Ichikama Takuji
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
có cảm giác không thể lơ là bà ấy đến một giây. Thế mà hai chúng ta cũng đã ở bên nhau được hai mươi bảy năm cơ đấy. Ta thấy ta là một kẻ may mắn. Vì ta có thể sống chừng ấy năm bên người ta yêu thương. Lời trăng trối cuối cùng của bà ấy là, “Anh ơi, nhìn kìa…” Chắc là bà ấy nhìn thấy gì đó và muốn chỉ cho ta xem. Ta mong đợi lắm. Có lẽ nó phải đẹp lắm. Những lúc đi dạo, bà ấy thường nói thế và trỏ cho ta xem. Chẳng hạn bông hoa me đất nở ven đường, hay mảnh trăng lưỡi liềm hiện lên giữa bầu trời đêm. Lúc nào ta phải hỏi xem bấy giờ bà ấy đã nhìn thấy gì mới được…”
Có lẽ hôm nay cũng thế, trước khi chìm vào giấc ngủ bố tôi sẽ bắt chuyện với mẹ. Rằng, em thế nào?
Tôi trở về cửa hàng, Karin vẫn đang tiếp tục thao tác lập trình trên quầy tính tiền. Thấy tôi, cô ngước mắt lên hỏi, “Bố cậu thế nào?”
“Ừ, ông nhớ lại hồi xưa. Ông bảo sẽ đến gặp cậu đấy.”
“Vui quá, bố cậu đẹp trai thật.”
“Thật vậy hả? Chỉ có Karin nói vậy thôi đó.”
Cô dừng tay trên bàn phím, nhìn tôi bằng ánh mắt bà chị, y như hồi xưa.
“Gì thế?”
Nghe tôi hỏi vậy, cô chậm rãi lắc đầu, “Cậu đúng là một chàng trai yêu mẹ chính thống và cổ điển.”
“Này này gì đấy hả? Hoàn toàn không phải thế.”
“Đấy,” cô chĩa ngón tay vào tôi. “Kiểu chối đây đẩy đó cũng là phản ứng điển hình của một chàng trai yêu mẹ chính thống và cổ điển đấy nhé.” Cô vừa cười khúc khích vừa nói tiếp, “Những chàng trai yêu mẹ phiên bản mới còn phức tạp hơn nhiều.”
Tôi hạ cánh tay đang giơ lên ngang chừng một cách vô nghĩa rồi thả lỏng vai, “Tớ biết rồi. Mà thế thì sao?”
“Thế nên lúc nào cậu cũng xem bố là đối thủ.”
“À, Freud hả?” Điều này thì đến tôi cũng biết. “Có thể lắm, nên tới giờ tớ vẫn chưa thể thành thật trước mặt bố tớ được.”
“Thấy chưa?!” Karin gấp màn hình tinh thể lỏng của chiếc máy tính xách tay lại, rồi vừa rót trà thảo mộc ra cốc vừa hỏi. “Mẹ cậu đã qua đời rồi nhỉ? Có phải sau bức thư cuối cùng của bọn mình không?”
“Phải. Sau chừng ba tháng. Trước đó sức khỏe của mẹ tớ không tốt.”
Karin rời quầy tính tiền và đưa cho tôi cốc trà. Tôi ngửi và nhận ra mùi hương lạ.
“Hỗn hợp hồng trà và thảo mộc. Tớ mua ở cửa hàng bánh ngọt.”
“Tên là gì?”
“117.”
“Hả?”
“117 mà. Các sản phẩm mới toàn bộ đều có tên bằng số.”
“Hừm.”
Trong một lúc, hai chúng tôi đứng cạnh nhau như thế, lặng yên thưởng thức món “117.” Thế không có nghĩa là nó có vị của đồng hồ đâu nhé (Mặc dù tôi cũng chẳng biết đồng hồ có vị thế nào).
Thở hắt một tiếng “Hà,” Karin khẽ nói, “Mẹ cậu là một người hiền lành.”
“Ừ. Karin mới gặp khoảng ba lần thôi nhỉ?”
“Đúng. Tớ cũng mới đến nhà Satoshi chừng ấy lần.”
“Yuji hay đến lắm.”
“Thì bởi cậu ấy mê mẩn mẹ cậu mà.”
“Ừ, đúng rồi.”
Yuji quấn quýt mẹ tôi vô cùng. Mẹ tôi phải đáng tuổi bà Yuji, nhưng cậu ta yêu quý mẹ không sao kể xiết. Mẹ tôi cũng rất cưng Yuji, dành cho cậu tình thương sâu đậm. Bà chỉnh lại cổ áo, lấy lược chải mái tóc đen nhánh rối bù, hay thấm nước miếng vào khăn tay rồi lau vết bẩn trên má cho cậu. Chúng tôi ngồi cạnh nhau bên bàn như hai anh em và ăn món khoai tây hấp ngọt mẹ tôi làm. Thi thoảng, kể cả khi tôi không ở nhà, Yuji vẫn một mình đến thăm, hai người ngồi trên sô pha trong phòng khách, cùng xem chương trình tán gẫu trên tivi.
“Mẹ tớ vẫn nhớ cậu ấy lắm. Đến phút lâm chung bà vẫn bảo muốn gặp.”
“Yuji…” Karin ôm cốc trà bằng hai tay, vừa ghé mặt vào đó vừa nói. “Không biết giờ cậu ấy đã gặp được mẹ chưa?”
“Chắc chắn là rồi. Tớ nghĩ cậu ấy đã gặp được rồi.”
“Ừ. Đúng vậy nhỉ.” Karin khẽ gật đầu. “Không hiểu sao mọi chuyện cứ như mơ.”
Cô mở chiếc giường gấp rồi ngồi khoanh chân, mắt nhìn mơ màng lên phía đầu mũi.
“Mơ?” Tôi ngồi ở bậc cậu thang như thường lệ, lặng ngắm Karin.
“Phải, mơ. Toàn là ảo mộng. Thực sự thì họ có ở đó không nhỉ?”
“Họ?”
“Karin, Satoshi và Yuji năm mười bốn tuổi, rồi con Trash, bố mẹ cậu, bố của Yuji… À, ngoài ra còn cả Thịt Xay béo ú và đồng bọn của hắn nữa.”
“Chắc chắn có hết mà.”
“Ừ, phải nhỉ. Cơ mà.” Karin nhìn xuống như đang tư lự, cô vén lọn tóc rũ xuống mặt. “Cho dù hồi đó mọi chuyện đều như một giấc mơ hạnh phúc thì cũng không có gì là bất thường cả.”
Tôi im lặng gật đầu. Không phải là khẳng định, mà là dấu hiệu để thúc đẩy câu chuyện tiếp tục.
“Hoặc là, cả giờ phút này nữa. Có lẽ thực sự tớ là bà lão chín mươi tuổi và lại đang tiếp tục mơ một giấc mơ hạnh phúc.”
“Hoặc là, bọn mình chỉ là những nhân vật trong một giấc mơ chốc lát của một chú bướm đang nghỉ cánh trên một nụ hoa.”
“Trang Tử nhỉ?”
Tôi gật đầu. Lần này là dấu hiệu của sự khẳng định.
“Nếu có thể.” Karin khẽ thì thầm. “Tớ muốn được lặp đi lặp lại mãi mãi cái năm mười bốn tuổi đó.”
“Vậy hả?”
“Ừ. Và ngay đầu đoạn điệp khúc, luôn luôn tồn tại nụ hôn vụng về của chúng mình.”
Nụ hôn vụng về… Mở đầu của mọi mở đầu. Bởi thế nó mới trở thành kỉ niệm khó quên. Dù quên đi nụ hôn thứ ba mươi ba, nhưng làm sao quên được nụ hôn thứ nhất. Ai cũng sẽ mang theo kí ức của nụ hôn đầu tiên rồi cất giấu tới tận cổng thiên đường. Tôi ngh