Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 134763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/763 lượt.
.
“Có chắc chắn là họ không?” Anh hỏi.
“Chúng tôi làm việc tuyệt đối chính xác.”
Cảnh Mạc Vũ đưa cho họ một tấm ngân phiếu. “Đây là một nửa, sau khi xác nhận, tôi sẽ trả cho các anh nửa còn lại.”
“Anh yên tâm đi, chắc chắn không sai đâu.”
Đóng cửa xe, Cảnh Mạc Vũ dứt một sợi tóc của mình bỏ vào trong phong bì, dán chặt chiếc phong bì nhăn nhúm. “Tiểu Lâm, mau đến trung tâm xét nghiệm máu.”
Trên đường đi, Cảnh Mạc Vũ lại lấy hai sợi tóc trong phong bì, ngắt mỗi sợi một nửa rồi bỏ vào ví tiền, dự định sẽ tới thành phố khác giám định. Bây giờ, anh không thể tin bất cứ người nào của Cảnh gia, trừ Ngôn Ngôn của anh.
Tại trung tâm xét nghiệm máu, Cảnh Mạc Vũ tự tay giao phong bì cho một người bạn anh đã liên hệ từ trước, nhìn người bạn đưa vào phòng giám định theo trình tự. Anh còn dặn sau khi có kết quả xét nghiệm ADN, người bạn phải liên lạc với anh ngay, không cho bất cứ người nào xem kết quả.
Xử lý xong mọi việc, Cảnh Mạc Vũ vội vàng tới Hội Hiên. Đúng chín giờ, anh bước vào phòng nghỉ đã mở cửa sẵn, tiện tay khóa trái cửa.
Trong phòng không một bóng người, nhưng phòng tắm bật đèn sáng, bên trong tỏa ra mùi hương ấm áp và tiếng nước chảy mờ ám. Cảnh Mạc Vũ nhẹ nhàng cởi áo khoác, đặt lên thành ghế. Anh cởi cúc tay áo, vừa tiến về cửa phòng tắm vừa từ từ xắn tay áo...
Trước khi đẩy cửa phòng tắm, bên tai anh phảng phất vang lên giọng nói bình thản: “Mạc Vũ, hãy ghi nhớ lời chú Hàn, hắc đạo là một con đường không có đường lùi, một khi mắc sai lầm, cháu sẽ phạm phải hết sai lầm này đến sai lầm khác, rất khó quay đầu...”
Người nói với anh câu này là một người bạn của ba anh. Ông từng là đại ca nổi tiếng một thời trong giới hắc đạo Hồng Kông, cuối cùng rơi vào kết cục tha hương, không thể trở về quê cũ. Anh tình cờ gặp ông trong một dịp ở Mỹ, ông đã khuyên anh câu này.
Cảnh Mạc Vũ lắc đầu, cho dù phía trước là con đường không thể quay đầu, cho dù đó là đường xuống địa ngục anh cũng không để Hứa Tiểu Nặc lởn vởn trước mặt Ngôn Ngôn một lần nữa...
Ngôn Ngôn đột nhiên xuất hiện, Cảnh Mạc Vũ không cảm thấy bất ngờ. Lão Mã phản bội anh, anh cũng không bất ngờ. Một điều nằm ngoài dự kiến của anh là, anh và cô có tình anh em trong hai mươi năm, tình vợ chồng trong mấy tháng, vậy mà cô... lại không tin anh.
Ly hôn
Trong trận tuyết đầu mùa ở thành phố A, tôi gặp lại Cảnh Mạc Vũ sau bao ngày xa cách trước cổng tòa án. Anh gầy rộc đi, các đường nét trên gương mặt càng trở nên góc cạnh nhưng vẻ tao nhã và kiêu ngạo vẫn không hề giảm bớt.
“Anh đến rồi à?” Tôi cất giọng lãnh đạm.
Cảnh Mạc Vũ chẳng nói chẳng rằng, đưa tay kéo tôi vào lòng. Hơi thở gấp gáp của anh phả vào gáy tôi. “Ngôn Ngôn, anh xin lỗi... Đều là lỗi của anh”
Anh siết vòng tay khiến cơ thể vẫn chưa bình phục của tôi đau đớn, nhưng tôi cắn răng chịu đựng. Luật sư Trình đứng sau lưng, im lặng nhìn chúng tôi.
Bởi tòa án chấp nhận đề nghị xét xử không công khai của luật sư Trình nên vụ ly hôn của chúng tôi không công khai. Trong hội trường, ngoài luật sư của hai bên thì không còn một người nào khác, không khí vô cùng yên tĩnh. Theo trình tự, quan tòa tiến hành hòa giải trước. Đối với những lời mang tính chất công thức của ông ta, tôi tỏ thái độ vô cùng kiên định: “Tôi đã quyết định ly hôn rồi!”
Quan tòa lại nhìn Cảnh Mạc Vũ. Anh cũng có câu trả lời bình tĩnh và kiên định tương tự: “Tôi không đồng ý ly hôn.”
Cuộc đời đúng là rất thú vị. Một tháng trước, tôi và Cảnh Mạc Vũ còn ân ái trước mặt mọi người, bây giờ, chúng tôi ngồi ở hai đầu nguyên đơn và bị đơn, ở giữa là khoảng cách yêu - hận, tình - thù khó diễn tả thành lời, đúng là trào phúng biết bao!
Sau khi hòa giải thất bại, vụ kiện ly hôn của tôi chuyển sang giai đoạn thẩm tra và xét xử dựa theo chứng cứ. Quan tòa đề nghị luật sư hai bên đệ trình chứng cứ theo quy định. Luật sư Trình không hổ danh là luật sư chuyên thụ lý các vụ án ly hôn, chị chuẩn bị tài liệu tương đối đầy đủ. Ngoài đống ảnh chụp Cảnh Mạc Vũ và Hứa Tiểu Nặc và nội dung cuộc điện thoại gần đây tôi cung cấp cho chị, chị còn tìm thấy chứng cứ Cảnh Mạc Vũ chỉ trả một khoản viện phí rất lớn cho Hứa Tiểu Nặc, gồm cả một phiếu thanh toán bằng thẻ, chi phí Hứa Tiểu Nặc làm thủ tục phá thai ở một bệnh viện phụ sản nào đó. Luật sư Trình chỉ ra, chữ ký trên hóa đơn thanh toán là của Cảnh Mạc Vũ.
Tôi cúi đầu, cầm bút viết trên giấy hai chữ “nữ” và “hôn” riêng biệt. Cảnh Mạc Vũ cũng trầm mặc lắng nghe những lời tố cáo có sức mạnh, hợp tình hợp lý, đâu ra đấy của luật sư Trịnh.
“Một người đàn ông nuôi một người phụ nữ trong biệt thự sang trọng suốt ba năm, chi trả tiền viện phí cho người phụ nữ đó ba năm trời, sau khi kết hôn vẫn còn đưa người phụ nữ đó đi Mỹ chữa bệnh, tìm cơ hội đi Mỹ thăm cô ta... Ngoài tình yêu người đàn ông dành cho người phụ nữ đó, còn có lý do nào giải thích hành vi này?”
“Thương hại? Vậy bị đơn tặng di vật duy nhất của ba mẹ cho người phụ nữ đó, hành động này cũng xuất phát từ lòng thươ