Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1141 lượt.

trường.
Đúng vậy, đây là lần đầu tiên tôi có sự tiếp xúc về mặt da thịt với một người con trai.
Tôi vẫn luôn cho rằng, lần đầu tiên của cả đời tôi sẽ là dành cho Thẩm Gia Bạch. Tôi yêu anh như thế, tôi nhất định sẽ dâng tặng tất cả lần đầu tiên của tôi cho anh, như cái nắm tay đầu tiên, cái ôm đầu tiên, hoặc là nụ hôn đầu tiên.
Tôi uống quá nhiều, được một người con trai tự nhận là anh em cõng về trường.
Giữa đường, tôi nôn.
Tôi nôn hết lên người anh.
Tôi nói: Em xin lỗi.
Xuân Thiên nói: Anh không sợ, không sao đâu.
Tôi khát, bình thường nôn xong sẽ khát, anh đã chạy đến một cửa hàng tạp hóa rất xa để mua nước cho tôi. Trên đường về, tôi uống hết một chai nước, dần dần tỉnh rượu. Anh kiên quyết cõng tôi lên xe, sau đó xuống xe, cõng tôi về kí túc xá nữ.
Trong thư viết cho Thẩm Gia Bạch, tôi nói, Thẩm Gia Bạch, em đã uống rất nhiều.
Thẩm Gia Bạch nói: Anh không thích con gái uống rượu, sau này đừng uống nữa được không?
Vâng, tôi nói, sau này em sẽ không đụng đến dù chỉ là một giọt. Chỉ bởi vì anh không thích.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ uống rượu nữa.
Tháng bảy sắp đến rồi.
Tôi hạ lệnh cho Thẩm Gia Bạch không được viết thư cho mình nữa, phải tập trung toàn bộ sức lực vào học tập. Những ngày đó, tôi bắt đầu viết những bài văn ngắn, viết nhật kí.
Thỉnh thoảng đi ăn cơm cùng với Xuân Thiên, Chương Tiểu Bồ.
Xuân Thiên không có bạn gái, anh vẫn là một chàng trai vui vẻ, đá banh, chơi bóng rổ. Có người con gái nào viết thư tình cho anh, anh sẽ cất vào tận đáy hòm, không đọc cũng không hồi âm.
Chương Tiểu Bồ vẫn chơi với những anh chàng có tiền hoặc có gia thế. Cô ấy luôn có quần áo mới, đồ trang sức thì nhiều vô kể. Cô ấy nói: Không thể chỉ chơi suông được, hơn nữa, mình có đòi đâu, họ tự nguyện mua tặng mình đấy chứ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
Khi cô ấy nói những lời này, cô ấy tỏ ra vô cùng đắc ý, ánh mắt quyến rũ. Tôi nói với Chương Tiểu Bồ, Chương Tiểu Bồ, một người con gái nếu quá ham hư vinh, hoặc mê muội vật chất, thì rất dễ lạc đường, rất dễ sa đọa.
Mình thực sự muốn sa đọa, thì sao nào?
Cô ấy gào lên với tôi, tôi cũng gào lên: Nhưng, mình không muốn thấy cậu sa đọa.
Nhà cậu có tiền, vì vậy cậu có thể thanh cao, cậu mãi mãi có lòng tự trọng, cậu sẽ không sa đọa, cậu thích làm một nữ tu là việc của cậu, chẳng liên quan gì đến mình. Mình thích sống nhanh sống gấp, mình không thích sự cô đơn, mình thích ồn ào náo nhiệt, thích được đàn ông vây quanh, thì sao nào? Cậu muốn làm nữ tu thì cứ làm đi, cậu chỉ là đồ thanh cao giả tạo.
Bốp! Tôi đã cho cô ấy một cái bạt tai.
Có trời mới biết sao tôi lại có thể ra tay.
Chúng tôi sững lại rất lâu.
Cô bạn gái luôn gắn bó với tôi như hình với bóng từ thuở niên thiếu ngẩn người ra, cô ấy không ngờ tôi lại có thể ra tay, phải, tôi đã ra tay, vì sự sa đọa của cô ấy, vì sự mất mặt của cô ấy!
Chúng tôi đứng nhìn nhau rất lâu, rồi đột nhiên ôm chầm lấy nhau.
Tịch Hạ, Tịch Hạ. Cô ấy gọi tôi, cô ấy nhìn tôi, cô ấy ôm tôi, hai chúng tôi cùng khóc.
Mình xin lỗi cậu, tôi nói, Chương Tiểu Bồ, mình chỉ muốn tốt cho cậu.
Mình biết, Tịch Hạ, nhưng trái tim mình rất lạnh, rất lạnh.
Ngày hôm đó, chúng tôi đi vòng quanh Bắc Kinh, đi mãi cho tới tận khi trời sáng, trong không khí phảng phất mùi của bình minh.
Chương Tiểu Bồ nói, Tịch Hạ, cậu thề đi, cho dù mình có trở thành người như thế nào cậu cũng sẽ vẫn tốt với mình được không? Thực ra mình quá ích kỉ, quá bá đạo, mình không có bạn, chỉ có một người bạn là cậu thôi, cậu mà rời bỏ mình thì mình chẳng còn gì nữa, cậu chỉ đối tốt với một mình mình thôi, được không?
Được, mình hứa với cậu, nhưng cậu cũng phải sống tử tế đi, đừng có làm loạn lên nữa, chuyên tâm yêu một người thôi, được không?
Bất luận thế nào, cậu cũng sẽ đối tốt với mình, được không?
Chương Tiểu Bồ lúc này thật giống một đứa trẻ.
Tôi kéo tay cô ấy: Cậu ấy, có lúc thật giống như một đứa trẻ, được, mình hứa với cậu, mình sẽ tốt với cậu.
Thời thiếu nữ sẽ luôn có một người thân thiết với bạn nhất, bạn sẽ muốn nói với cô ấy tất cả mọi chuyện, dù tốt dù xấu, thì bạn vẫn chọn cô ấy, sau đó, cùng cô ấy trở thành bạn tâm giao, đôi khi, là do sự sắp đặt của Thượng Đế.
Đấy là duyên phận.
Bất luận là lương duyên hay nghiệt duyên.
Thì cũng vẫn là duyên phận.
Còn tôi vẫn luôn là một cô gái trầm tư hướng nội, về Thẩm Gia Bạch, một từ tôi cũng không nhắc.
Cả về việc lần đầu tiên tôi và Xuân Thiên có sự tiếp xúc thân mật, tôi cũng không kể.
Đấy là bí mật của tôi.
Tháng bảy, tháng bảy đen tối cuối cùng cũng đã đến.






Em dùng cách của riêng mình lặng lẽ yêu anh
Nghỉ hè, Chương Tiểu Bồ đi chơi cùng với một anh chàng người Hồ Nam.
Chương Tiểu Bồ nói: Lần này là thật.
Đi cho thoải mái, cô ấy nói, chán nản quá.
Cô ấy đến thành Phượng Hoàng ở Tương Tây, cố hương của Thẩm Tòng Văn(1).
Vâng, tôi nói, nhất định rồi.
Em nợ anh đấy. Anh cười tinh quái: Hãy nghĩ mà xem