Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1107 lượt.
anh sẽ đến, anh đến, tất cả sẽ được giải quyết.
Tình si
Trên thực tế, tôi đã trải qua suốt ba tháng trời trên lưng Xuân Thiên.
Anh đến nhìn thấy tôi là mắng, mắng xong lại khóc, anh nói: Em đã thấy em ngốc chưa.
Nhưng chỉ nghĩ thôi cũng biết đưa một người con gái bị băng bó một chân về Bắc Kinh khó khăn tới nhường nào, vừa cõng vừa ôm, còn không ngừng tìm người giúp đỡ, sự đau đớn khiến mặt tôi sưng lên, anh phải liên tục dùng nước lạnh chườm mặt cho tôi.
Tóc tai rối bời, trái tim càng rối hơn, sắc mặt tôi nhìn rất khó coi, anh ôm chân tôi, sau đó nói: Anh chợp mắt một lát, nếu có chuyện gì em chỉ cần khẽ cử động là anh biết.
Xuân Thiên sợ tôi ngại, nên che giấu giúp tôi: Cô ấy nghịch ngợm, đi xem anh đá bóng, lúc nhảy từ khán đài xuống bị trẹo mắt cá chân. Em xem, người này si tình biết bao nhiêu, anh biết cô ấy si mê anh, nhưng cũng không cần phải si mê đến mức ấy chứ.
Xì, tôi nói: Đúng là vô duyên! Với anh chàng này, thật hết cách, đúng là thật hết cách.
Chương Tiểu Bồ nói với Xuân Thiên: Nhìn xem, đáng thương biết bao. Xuân Thiên, cơ hội cho anh thể hiện đến rồi đấy, thể hiện cho tốt vào nhé, nhân cơ hội này khiến Tịch Hạ phải hồi tâm chuyển ý!
Nhất định rồi! Anh không muốn làm nhân viên thời vụ nữa, anh muốn trở thành nhân viên chính thức suốt cuộc đời của cô ấy!
Anh không thấy chán sao! Tôi nổi giận, chỉ hận một nỗi chân không thể khỏi nhanh hơn, con người này, thật giống như bã kẹo cao su, đã dính rồi thì không sao cậy ra được.
Tôi không ngờ là Thẩm Gia Bạch lại đến.
Chương Tiểu Bồ nói với anh, tôi bị sái chân, anh đã mua một túi hoa quả, sau đó cùng Chương Tiểu Bồ đến thăm tôi.
Khi anh vừa lách người đi vào, tôi sững lại.
Anh gầy hơn, đen hơn.
Chắc là vì phải chạy đi chạy lại nhiều lần. Đặt hoa quả lên bàn, anh hỏi: Đã khỏe chưa?
Ba từ này, khiến người ta chua xót đến thế, nếu anh là người yêu của tôi, nếu anh yêu tôi, tôi sẽ thế nào? Tôi sẽ lao vào lòng anh mà khóc, tủi thân nói: Đều tại anh cả, tại anh cả!
Nhưng lúc này, tôi đang đứng cách anh một mét, bình thản trả lời: Không sao, em khỏe nhiều rồi!
Anh làm sao mà biết được, tôi vì đuổi theo anh nên mới nhảy xuống ga tàu.
Còn bây giờ, tôi và anh lẳng lặng đối diện với nhau, tay Chương Tiểu Bồ vòng ôm eo anh, họ đứng trước mặt tôi thân mật, tình cảm.
Sao tôi có thể nhẫn tâm chia cách họ?! Anh yêu cô ấy như thế, còn cô ấy nhìn anh đầy say mê, khi Xuân Thiên chạy vào, ba chúng tôi đang ngượng ngùng chẳng biết nói gì.
Đi, đi, tôi mời mọi người đi ăn cá hấp, để mừng chân của Tịch Hạ đã dần phục hồi.
Đương nhiên, khi đi xuống lầu lại là Xuân Thiên cõng tôi.
Sao em nặng thế, người ta ốm thì thường gầy đi, còn em lại như béo lên!
Tôi béo lên!
Bởi vì anh thường mang đến cho tôi rất nhiều đồ ăn ngon, bởi vì nhà anh ở Bắc Kinh, anh còn nhờ mẹ nấu canh cho tôi ăn, tôi ăn không biết bao nhiêu là canh cá và canh xương.
Khi ở trên lưng anh, Xuân Thiên nói: Mẹ anh nói, số canh này không thể ăn không được, phải trở thành con dâu nhà mình mới được.
Xì, linh tinh.
Cùng gọi xe đến Phí Đằng Ngư Hương ăn cá hấp, anh gọi một con cá mè hoa, ít nhất cũng phải năm cân, lại gọi thêm vài món đặc trưng khác, sau đó Xuân Thiên nâng cốc nói: Nào, một là chúc cho chân Tịch Hạ mau khỏi, hai là tiếp đón Thẩm Gia Bạch, còn ba là, sau này hãy nghiêm túc một chút, đừng có đang yên đang lành đi gây chuyện nữa.
Tôi nghe là hiểu ý anh, ý của anh là: Đừng có chạy đến Thượng Hải nữa!
Tối hôm đó bốn người chúng tôi uống hết mấy chục chai Heineken, ai cũng uống rất nhiều. Chương Tiểu Bồ gục đầu lên vai Thẩm Gia Bạch nhõng nhẽo, hỏi anh thích cô ấy từ bao giờ, Thẩm Gia Bạch nói: Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, lần đầu tiên nhận được thư của em!
Mặt tôi lập tức đỏ ửng lên, tim đập thình thịch.
Chương Tiểu Bồ vội vàng nói lảng sang chuyện khác: Đi, cùng đi hát karaoke, em mời.
Mình không đi đâu, tôi nói khẽ, chân mình đau, muốn về nghỉ.
Thôi được, vậy thì chúng ta đi thôi. Cô ấy quay đầu lại hỏi Xuân Thiên, anh đi không?
Xuân Thiên đáp, còn phải hỏi? Anh đương nhiên cũng không đi, anh phải chăm sóc cho công chúa nhà anh.
Em không phải là công chúa của anh.
Tôi đột nhiên thấy bực tức, Chương Tiểu Bồ lúc nào cũng thích thể hiện cho tôi thấy cô ấy và Thẩm Gia Bạch yêu nhau thế nào, chưa bao giờ để ý tới cảm giác của tôi, mà mỗi lần cô ấy thể hiện tình cảm thì nó như mũi kim chích vào tim tôi đau nhói, mặt trời lên rồi, nàng tiên cá lại biến thành bọt biển.
Tất cả sao mà giống một câu chuyện cổ tích như thế.
Nàng tiên cá biến thành bọt biển.
Thế là, chân tôi bị đau.
Sau đó, tôi có thể tập tễnh đi lại được. Nếu tôi trở thành người tàn tật thì làm thế nào?
Xuân Thiên cười hi hi nói: Thành người tàn tật, thế cũng tốt, như thế sẽ chẳng có ai thích em nữa, cả thiên hạ, chỉ có mình anh thích em. Anh còn muốn em trở thành một cô gái mù, điếc và xấu xí nữa cơ, còn muốn, đột nhiên em trở thành bà lão nữa