Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1104 lượt.

i nghe máy.
Mẹ, tôi gào lên.
Tịch Hạ, mẹ nghẹn ngào nói, con mau về đi.
Rút cục là đã xảy ra chuyện gì? Mẹ mau nói cho con biết đi.
Một câu không thể nói hết được, dù sao thì mẹ cũng không muốn sống nữa.
Bảo bố con nghe điện đi!
Bố con không chịu nghe, con mau về đi.
Tôi lại gọi điện cho anh trai, anh chàng đến xuất ngoại cũng không thèm đi này, sao anh ở nhà lại xảy ra nhiều chuyện như thế?
Gọi điện thoại cho anh, nhưng anh tôi tắt máy.
Xin nghỉ phép, tôi lập tức bay về thành phố bên bờ biển, khi tôi vừa đẩy cửa bước vào, mẹ lao ra ôm chầm lấy tôi: Tịch Hạ, nhà ta thật bất hạnh, anh trai con lại yêu Vân Cẩm rồi!
Hả?!
Anh trai tôi yêu Vân Cẩm thật sao, sao mối nhân duyên này lại đáng xấu hổ như thế, nhưng họ yêu nhau, từ trong mắt của họ, tôi có thể nhìn thấy Vân Cẩm rất yêu anh.
Vốn là, anh định báo thù, để làm cho người con gái này yêu anh, sau đó sẽ vứt bỏ cô ta, nhưng, anh không sao thoát ra được.
Anh trai tôi đã cùng cô ta chạy trốn rồi, bỏ nhà ra đi đến Lệ Giang.
Tôi phải vòng vèo mất mấy ngày mới tìm thấy họ. Khi ánh mắt đầu tiên của tôi nhìn thấy anh, tôi biết, anh tôi nghiêm túc, anh đã thật sự yêu người con gái có tên Vân Cẩm kia.
Anh, tôi gọi.
Tịch Hạ.
Anh trai tôi lúc này gầy và đen, nhưng ánh mắt tràn ngập tình yêu.
Tôi cứ nghĩ khi gặp anh tôi sẽ mắng anh một trận, tôi cứ nghĩ tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một người anh trai như thế nữa, sao anh tôi có thể gây ra một chuyện tày đình thế này.
Nhưng, khi anh gọi tôi, Tịch Hạ, khi anh đưa tay ra sờ vào người tôi, tôi bật khóc.
Tôi và anh trai đi lang thang khắp nơi trên đường phố Lệ Giang, đến trước một quán ăn, gọi hai bát mỳ, ánh mắt mơ màng, anh nói với tôi, Tịch Hạ, khi một người đàn ông yêu một người đàn bà, anh ta có cảm giác như bị nghẹt thở, em có biết cảm giác bị chết đuối khi bơi dưới nước không?
Em biết em biết.
Tôi quá biết, tôi đã bị ngạt từ lâu, lần đầu tiên khi tôi nhìn thấy Thẩm Gia Bạch, tôi đã có cảm giác đó, không thể hít thở, tắc nghẹn.
Tình yêu tại sao lại cách chúng tôi xa như thế. Với điều kiện của anh trai tôi, có bao nhiêu người con gái để anh lựa chọn, tại sao lại chỉ yêu cô ta? Tôi cứ nghĩ mình có thể đưa anh quay về, nhưng anh nói: Anh không thể từ bỏ Vân Cẩm, anh thà từ bỏ gia đình.
Khi ở cùng với Vân Cẩm, cô ta hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, người phụ nữ đó, sinh ra đã là yêu tinh, có một thứ khí chất hiếm thấy, cô ta như có từ trường, cho dù ngồi đó, nhưng cũng tỏa ra ma lực hấp dẫn chết người.
Này, Tịch Hạ, hút một điếu đi.
Người phụ nữ hai mươi bảy tuổi – Vân Cẩm, bộ dạng khi hút thuốc nhìn rất phong cách, người phụ nữ lớn hơn anh trai tôi ba tuổi này, cô ta đã dùng cách gì để mê hoặc anh ấy?
Mới đầu, tôi muốn lợi dụng tiền của bố cô, tôi biết ông ấy thích tôi, vì vậy mở triển lãm tranh, mở phòng tranh đều là do ông ấy bỏ tiền, nhưng khi tôi nhìn thấy anh trai cô có một khí chất rất đặc biệt, giống Châu Kiệt Luân, lạnh lùng và ủy mị, khiến người ta không thể không yêu.
Khi nói những lời này, cô ta quay ra nhìn anh tôi đang tỉa chậu hoa bên cửa sổ, lẽ nào, họ định ở lại Lệ Giang suốt đời hay sao?
Tôi biết tôi không có khả năng níu kéo điều gì, tất cả những việc muốn làm khi đến đây đều không thực hiện được, tôi nghĩ tôi có thể đưa anh tôi quay về, tôi nghĩ tôi sẽ cho Vân Cẩm cái bạt tai, nhưng tôi, lực bất tòng tâm.
Cuối cùng tôi cũng hiểu, đôi khi, con người sẽ bất lực trước một vài chuyện nào đó.
Ví dụ như tình yêu.
Ai cũng nghĩ rằng có thể bắt được tình yêu, nhưng nhìn lại từ đầu thì chỉ như một làn khói.
Sau khi về nhà, ngày nào tôi cũng đến với bố, tôi hi vọng tình thân có thể giúp nỗi đau trong lòng bố lắng dịu hơn, còn mẹ ngày nào cũng hát kịch cho bố nghe, vẫn là Bạch xà truyện: Duyên tại Hồng Lâu xuân vô hạn, làm sao biết được lương duyên lại thành nghiệt duyên…
Đây chính là sự thất vọng của gia đình, bố không còn tâm trí đâu mà quản lí công ty nữa, tình hình kinh doanh của công ty bình thường, trước kia đã từng phát đạt tới mức chuẩn bị lên sàn rồi, nhưng giờ thì chỉ ở tình trạng duy trì thôi.
Chỉ vì một người đàn bà.
Vân Cẩm, Vân Cẩm, người phụ nữ khiến tôi yêu hận lẫn lộn đó.
Chương Tiểu Bồ gọi điện, cô ấy nói tôi mau quay về trường ngay, một là sắp thi, hai là giữa cô ấy và Thẩm Gia Bạch có chuyện, cô ấy nói: Cậu mau quay về đi, mình sắp chết rồi.
Lúc này chẳng có người phụ nữ nào đau khổ hơn Chương Tiểu Bồ nữa.
Cô lại thất tình rồi.
Đây là lần thứ hai, cô được nếm mùi vị của sự thất tình. Thẩm Gia Bạch đã mấy ngày hôm nay không thèm đoái hoài gì tới cô. Tất cả đều tại cô, ai bảo cô không giữ thể diện cho anh trong bữa tiệc ấy!
Nhưng trong lòng cô chỉ có anh mà!
Mặc dù cô lúc nào cũng tham lam, ích kỉ, gia trưởng… nhưng lần này, cô nghiêm túc thật sự, người con gái một khi yêu nghiêm túc thì sẽ trở nên ngốc nghếch, cô thậm chí còn cảm thấy hơi sợ Thẩm Gia Bạch, sợ anh giận, sợ anh không cần cô nữa.
Giờ cô ấy lại sợ một người đàn ông không cần mình nữa.
Là thứ