XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342171

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.

nh, cầm bút viết roạt roạt, sau đó ném đơn thuốc vừa viết cho Mộng Hàn, “Đi xuống tầng 1 làm thủ tục nộp viện phí, cô ấy cần truyền dịch.”
Mộng Hàn không nói gì với Uyển Uyển, mà đứng dậy, đi ra bên ngoài, dường như cũng rất lo lắng.
Tôi nhìn thấy tình hình đó, không khỏi có chút tức giận, cô Uyển Uyển này dù cho có ốm thật nhưng cũng không thể bất lịch sự vậy chứ, phiền tôi không sao, Mộng Hàn chẳng liên quan gì đến cô ta, lại thay cô ta đi nộp viện phí, vậy mà ngay cả một từ cảm ơn cô ấy cũng không nói. Lẽ nào cô ta thấy mình là mỹ nhân nên đàn ông khắp thiên hạ phục vụ cô ta là điều đương nhiên sao?
Thấy chồng mình bị uất ức nửa đêm phải chạy đi chạy lại vì cô gái không quen biết này, trong lòng tôi có chút khó chịu.
“Đồng Đồng, bụng còn đau không?” Trong tay Mộng Hàn cầm đơn thuốc, thấy tôi đứng ở cửa, đi ra kéo tay tôi hỏi.
Thấy Mộng Hàn đi vào, Lâm Uyển Uyển đột nhiên nói với tôi: “Chị Đồng Đồng, cảm ơn chị!”
Tiền nhập viện 5.000 tệ là do Mộng Hàn trả cho cô ta, cô ta lại mở miệng cảm ơn tôi vào lúc này? “Đừng khách sáo, sau khi chúng tôi đi, cô chú ý một chút.”
“Anh vừa nhờ một người chăm nom trong bệnh viện, nếu có chuyện gì, thì người đó sẽ lo.” Mộng Hàn lạnh mặt, đột nhiên đứng bên cạnh mở miệng, ngăn tôi để điện thoại lại cho cô ấy.
Uyển Uyển cười đau khổ một cái, rồi lại nhắm mắt vào, “Hai người đi đi, bây giờ tôi không có tiền, đợi lúc nào tôi nghĩ cách trả hai người sau. Chị Đồng Đồng, chị là người tốt, nhất định sẽ có phúc báo.” Cô ấy nhắm mắt nói ra câu này rõ ràng là rất ngạc nhiên, rõ ràng là quá ca ngợi, nhưng lại có chút hung ác. Không đợi tôi phản ứng, Mộng Hàn đã kéo tay tôi lên, bước nhanh đi ra ngoài.
“Mộng Hàn, xin lỗi anh!” Tôi biết anh ấy tại sao lại giận, Uyển Uyển thật phiền phức.
“Đồng Đồng, sau này cách xa cô ta một chút. Chuyện của Hân Hân chẳng phải là em có thể lo nổi, chúng ta không dễ gì được ở bên nhau, đừng để chuyện của người khác ảnh hưởng đến chúng ta được không?” Anh ấy kéo tôi ra chỗ góc quặt rồi dừng lại, thả lỏng cổ tay tôi ra, hai tay đặt lên vai tôi, nhìn tôi hỏi.
“Hân Hân không phải ai khác, làm tổn hại cô ấy chính là làm tổn hại đến em, em tuyệt đối không thể tha thứ cho người làm tổn thương cô ấy, càng không thể mặc nhiên không quan tâm đến chuyện của cô ấy.”
Mộng Hàn thở dài, lại kéo tôi đi ra khỏi viện. Nhưng vừa đi được vài bước, điện thoại anh ấy đột nhiên reo lên. Nhìn lên màn hình, khuôn mặt anh ấy trong chốc lát biến sắc. Rất ít khi thấy vẻ bị bất ngờ như vậy của anh ấy, dường như rất bất an và buồn bực, “Em chờ anh, anh nghe điện cái!” Nói rồi anh ấy đi vào hành lang bệnh viện.
Ở đây rất sạch sẽ và yên tĩnh, bây giờ đã là hơn 7 giờ sáng, phòng khám vẫn chưa chính thức làm việc, nhưng chỗ treo số đã xếp một hàng dài. Giọng nói ầm ĩ, nghe đã thấy ngán.
Một cô gái chạy từ hướng cửa chính vội vã lao vào, nhìn Đông nhìn Tây, kéo một cô y tá đang lấy nước lại hỏi thăm cái gì đó, đó chẳng phải là Khang Nhiên sao? Mới sáng sớm, cô ấy tới bệnh viện thăm người bệnh à? Cô ấy không thấy tôi, cô ấy đi theo hướng cô y tá chỉ, đứng lại cách chỗ thang máy vài mét.
Trên lầu chính là phòng nhập viện, cô ấy lẽ nào đến thăm bệnh nhân?
Tôi đang do dự, thì Mộng Hàn đã nghe xong điện thoại đi ra, kéo tay tôi, đi về phía trước, “Đồng Đồng, đêm nay, chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé.”
Hôm nay anh ấy có chút bất thường, tôi thậm chí cảm thấy trong lòng bàn tay anh ấy toát cả mồ hôi.
“Có chuyện gì sao?” Tôi ý thức quay đầu lại, Khang Nhiên đã biến mất rồi.
“Ừm, có chuyện!” Anh ấy nói rất chậm, khẩu khí lộ vẻ đấu tranh.
Mi mắt tôi bỗng mơ hồ mấp máy, trong lòng cũng lo lắng khó hiểu.
Tôi muốn một tình yêu mãi mãi không lìa xa, dù cho là cãi nhau, dù cho là tức giận, dù cho là chia tay, cũng sẽ lại về bên nhau. Tôi muốn một tình yêu mãi mãi không lìa xa, dù cho chúng tôi rất bận rộn, dù cho chúng tôi rất mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy nhau thì sẽ cười ấm áp với nhau, chúng tôi sẽ luôn đi tiếp. Tôi muốn một tình yêu mãi mãi không lìa xa, dạo chơi dưới ánh mặt trời chiều mỗi ngày, đầu bạc răng long, có họa cùng chia, sau đó vuốt nhẹ lên khuôn mặt người ấy dịu dàng nói: Cảm giác đối với em luôn còn đó.
Mỗi một người đều từng có một giấc mộng như vậy, tôi và Hân Hân cũng không ngoại lệ.
Lúc buổi trưa ăn cơm, bị Chu Chính gọi lại. Anh ấy cầm khay cơm tìm chỗ ngồi, rồi chỉ vào chỗ đối diện, bảo tôi ngồi xuống. Tôi ngồi xuống, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh ấy, trong lòng có chuyện muốn hỏi.
“Chỗ này không phải chỗ nói chuyện, đợi một lát ăn xong, chúng ta ra ngoài nói.” Nói rồi, anh ấy vùi đầu vào ăn cơm.
“Vậy bây giờ anh gọi tôi ra làm gì?” Gọi điện chẳng phải được sao?
Trong miệng Chu Chính đầy cơm, ngẩn ra một lát rồi ngẩng đầu, nhìn tôi chằm chằm, quai hàm phình ra, khóe miệng còn dính cơm. Tôi cười khì một tiếng, anh ấy liếc mắt nhìn tôi một cái, rồi lại nhai cơm, vẻ rất sinh động, hoàn toàn không còn vẻ uy nghiêm như mọi ngày, “Có chuyện gấp muốn nói với cô, mãi không có cơ hội, hôm nay vốn dĩ buổi trưa tôi