Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2094 lượt.
, người có lợi chính là anh đấy!”
Sở Mộng Hàn cười lạnh lùng, phản bác lại: “Sống ly thân hai năm, người bị hại có thể đưa đơn xin ly hôn ra tòa án, nhưng cô có được coi là người bị hại không?”
Câu nói này mới thực sự là trọng tâm, người tư duy lô gic không bao giờ sai như tôi bất ngờ giác ngộ được vấn đề: Anh ta đột nhiên biến quẻ ra như vậy, chắc chắn hiểu nhầm quan hệ giữa tôi và Tưởng sư phụ. Nhìn anh ta thật đúng là một người kiêu ngạo tự đại, cách xa ba năm xuất hiện trước mặt tôi, phát hiện tôi rời xa anh ta không những không bị giày vò đến không ra hình người, mà ngược lại có cuộc sống rất tốt, còn tìm được một người đàn ông ưu tú nữa. Anh ta tự cảm thấy mất thể diện, sao lại có thể tình nguyện “giúp người khác đạt ước nguyện” chứ?
Kết cục của một cuộc hôn nhân chớp nhoáng đến khi ly hôn mới phát hiện ra, hóa ra là anh không hiểu một chút gì về con người mà anh đã kết hôn. Rõ ràng là không yêu tôi, lại không muốn buông tha tôi, anh là loại người gì vậy? “Vậy anh muốn thế nào?” Sự phẫn nộ của của tôi rất nhanh chóng đã không kìm nén được. Anh ta cũng có chút gì đó khó chịu, “Chờ khi hạng mục này kết thúc rồi nói tiếp!”, ném cho tôi một câu nói, rồi anh ta đùng đùng bỏ đi.
Người đàn ông đã từng muốn đem lại cho tôi một cuộc sống yên bình, không chỉ không làm tròn lời hứa ngày xưa, mà khi anh ta xuất hiện trở lại, một lần nữa làm đảo lộn cuộc sống yên bình của tôi, dường như lại khiến tôi mất đi tất cả.
Tôi tưởng tượng lại khung cảnh năm đó, tôi và anh đã tranh cãi một trận rất to, nhưng nhớ lại ngày mai còn phải phỏng vấn, tôi vẫn phải bỏ qua suy nghĩ đó.
Vừa bước đi vài bước thì nhìn thấy Khang Nhiên đứng ở cách đó không xa nhà vệ sinh là mấy nhìn về tôi, không biết đã đứng đó bao lâu rồi: “Cô Tiêu, chúng ta có thể nói chuyện riêng vài câu được không?”
“Đương nhiên rồi”, cô ta rất khách sáo, tôi cũng không có lý do gì để từ chối, tuy nhiên tôi biết, cô ta muốn nói chuyện với tôi nhất định là liên quan đến Mộng Sở Hàn.
Tôi lại dò xét cô ấy: Một bộ trang phục màu be, rất hợp với phong cách của cô ấy, dáng vẻ rất bình thường, nhưng nhìn kỹ có thể phát hiện ra cách thức rất cầu kỳ, nhất định không phải là thứ đồ giá rẻ. Nhìn thấy Khang Nhiên thật nho nhã, chắc là một phụ nữ rất thú vị.
“Tôi không phải là bạn gái của Mộng Hàn!”
Hả?
Tôi mở to mắt, nhìn cô chằm chằm. Bất luận thế nào tôi cũng không nghĩ rằng trong lúc mình tán dương cô ấy xinh đẹp, cô Khang Nhiên ấy lại nói thẳng với tôi một câu như vậy.
Tôi bất ngờ im lặng, chờ đợi lời nói tiếp.
Trong túi trang điểm cô lấy ra một hộp thuốc lá kim loại màu bạc rất tinh xảo, nhẹ nhàn ấn một cái, từ trong bật ra một điếu thuốc Hồng Kông dành cho phụ nữ. Cô ấy kẹp trong tay, một tay khác mở chiếc nắp bật lửa, một ngọn lửa xinh đẹp phụt sáng, chiếu ánh hào quang lên khuôn mặt cô.
Cô ấy chum cặp môi đỏ, hút lấy hương thuốc, hít một hơi thật sâu. Dường như là tiếng than thở xa xôi, khói thuốc trắng từ từ bay ra từ trong miệng cô. Ngón tay của cô trắng trẻo thuôn dài, động tác rất dứt khoát, cả cơ thể cô ấy toát ra một mê lực rất thành thạo, mê hoặc, khiến tôi không thể nào rời mắt được.
Hóa ra phụ nữ hút thuốc cũng có thể mê hồn người như vậy. Có thể từ trong giây phút này, tôi sẽ thay đổi quan niệm cổ hủ cho rằng phụ nữ hút thuốc rất không phù hợp.
Khi còn là một nữ sinh nhỏ bé, tôi đặc biệt rất thích thú nhìn những người con trai tướng mạo anh tuấn hút thuốc. Bất luận là trên tivi, hay trong thực tế, tôi cảm thấy bọn họ kẹp điếu thuốc trong tay, nếu như dáng vẻ đang suy tư nhẹ nhàng thả khói thuốc, thật sự hấp dẫn vô cùng. Cho đến khi tôi và Sở Mộng Hàn mới yêu nhau, đã có một chút nuối tiếc nói với anh ta rằng: “Sao anh không hút thuốc nhỉ?”
Anh ta rất ngạc nhiên, nhìn tôi giống như quái vật vậy, sau đó chống đối nói bật ra hai từ: “Cai rồi!” Khi đó tôi cũng không muốn hỏi rõ, thực tôi sớm biết anh ấy từ hồi còn học cùng cấp ba, Sở Mộng Hàn khi đó còn là một thiếu niên nho nhã, rất nhiều người hút thuốc, nhưng anh ta không hề bị nhiễm. Khi lên đại học, cũng vẫn luôn là như vậy. Phẩm chất và học lực đều tốt, tác phong ngay thẳng chính là danh từ thay thế của anh chàng Sở mưu nhân.
Có điều dường như đó đã là chuyện của thế kỷ trước rồi. Anh ta đã không còn là anh ta nữa, còn tôi cũng không còn là tôi trước kia.
Bỏ qua suy nghĩ của mình, lại nhìn Khang Nhiên vẫn đang nhìn tôi chăm chú, tôi cười giả bộ: “Cô Khang, hình như không cần phải nói với tôi những điều đó thì phải.”
“Cần chứ!” Cô ta rõ ràng nói với tôi từng từ một, nhưng không ngờ được câu nói sau mới thực là sét đánh: “Tôi là người phụ nữ đi cùng anh ta, cũng là người đã lên giường cùng anh ta rất nhiều lần!”
Cuối cùng tôi vẫn là không đủ kiềm chế, cho tới ngày nay, khi nghe từ trong miệng một người khác nói ra một câu như vậy về anh ta, trong đáy lòng tôi dường như có một thứ gì đó từ từ bị nhấn chìm xuống. Cái thứ cảm giác đó giống như ngộp thở, khiến tôi không sao chịu đựng được.
Khang Nhiên đương nhiên thấy tôi không thoải mái lắm, tron