Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2078 lượt.
nhất định không rạng ngời như anh ấy.
Nhạc hôn lễ được mở lên, dưới sự chứng giám của tất cả mọi ánh mắt, tôi đi về phía anh ấy. Nhạc dừng lại, mọi người lập tức yên tĩnh lại, giọng của người chủ trì vang lên: “Anh Sở Mộng Hàn, anh có bằng lòng lấy cô Tiêu Đồng Đồng là vợ không, mãi mãi kính trọng yêu thương bảo vệ cô ấy, cùng sống cả đời với cô ấy không?”
“Tôi bằng lòng!” Giọng nói của Mộng Hàn có chút run rẩy, đây là lời thề.
“Cô Tiêu Đồng Đồng, cô có bằng lòng lấy anh Sở Mộng Hàn làm chồng không, mãi mãi kính trọng yêu thương anh ấy, bất luận là khỏe mạnh hay ốm đau, bất luận giàu sang hay nghèo hèn, đều sống cả đời với anh ấy không?”
“Tôi bằng lòng!” Hai mắt nhìn nhau, tôi thấy ánh mắt long lanh của anh ấy, mũi tôi thấy cay cay, nước mắt cứ thế rơi xuống.
“Anh Sở, vào thời khắc xúc động lòng người này, nếu để anh nói một câu với vợ, cô dâu xinh đẹp này, anh sẽ nói gì?”
Thời gian dường như dừng lại, cảnh tượng quá khứ hiện lên trước mặt, lúc giọng nói anh ấy lại một lần nữa vang lên, rõ ràng chỉ có trong thời khắc ngắn ngủi vậy, dường như đã trải qua bao nhiêu trải nghiệm của tình yêu vậy.
“Đồng Đồng, anh đợi ngày này đã rất lâu rồi... Chúng ta đả trải qua biết bao sóng gió, anh vẫn cảm thấy hạnh phúc, cảm ơn em luôn cùng anh, em là người đầu tiên cũng là người duy nhất anh yêu trong cuộc đời này, sau này hãy để anh chăm sóc và bảo vệ em cả đời, cả kiếp… Anh mãi mãi yêu em…”
Tôi nhìn thấy bố mẹ tôi, mẹ của anh còn vui sướng với họ, những người nàyđã chứng kiến cả quá trình tình cảm của chúng tôi, họ giống tôi đều lén lau nước mắt. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất, tôi bỗng thấy Tưởng Nhược Phàm đứng cạnh bố tôi đang cười với tôi rất dịu dàng. Nước mắt càng nhiều hơn, ngay cả tôi cũng không dám tin, sao tôi lại có thể hạnh phúc như vậy.
Một lát sau tôi nghe thấy người chủ trì hỏi: “Cô Tiêu, đối diện với người chồng tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tuấn tú, khôi ngô, lúc này để cô nói một câu với anh ấy, cô muốn nói điều gì?”
Tôi hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh rồi nín khóc: “Mộng Hàn thực ra ngay từ ban đầu em quyết định sống cùng anh, đã chưa từng muốn rời xa anh… Có thể gả cho anh là điều em luôn mong đợi…” Nước mắt tôi không nghe lời, cứ khóc thút thít thành tiếng, đột nhiên cảm giác thấy một bàn tay mạnh mẽ ôm tôi vào lòng anh ấy, anh ấy nâng mặt tôi lên, rồi hôn tôi thật sâu thật sâu thật chặt.
Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay giòn giã.
“Cô dâu, chú rể trao nhẫn đi!”
Cô lễ tân bưng chiếc khay đi đến, bên trên có hai chiếc nhẫn, một chiếc nhẫn nạm kim cương hình trái tim lấp lánh dưới ánh đèn. Từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó, đến hôm nay đã lâu như vậy rồi.
Nó vẫn rực rỡ chói mắt vậy, vẫn im lặng ở đó, lịch sự điền nhã. Mộng Hàn nhẹ nhàng cầm nó lên, động tác rất cẩn thận, song trái tim tôi vẫn cứ run rẩy. Tôi nghĩ đây chính là hạnh phúc thực sự. Đợi bao lâu rồi, anh ấy cuối cùng cũng tự tay đeo nó lên tay tôi. Đá kim cương rực rỡ, giấc mộng xa xỉ của người phụ nữ, hôm nay đã được thực hiện trong bàn tay của người đàn ông tôi yêu nhất.
Vô số ánh đèn lấp lánh chiếu về chúng tôi, thời khắc hạnh phúc cuối cùng trở thành mãi mãi trong máy quay phim.