XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.

dáng vẻ chau mày của bà ấy thì rất đắc ý, tiếp tục huyên thuyên một cách đầy ngạo nghễ: “Con gái tôi bây giờ đang làm thiết kế cho một tập đoàn lớn, mỗi tháng đều kiếm mấy nghìn tệ, bạn trai của nó còn lợi hại hơn, là làm cái gì nhỉ?” Mẹ tôi vắt óc suy nghĩ, rồi chỉ tay đầy sức mạnh: “Đúng rồi, làm Tổng Giám sát, chính là Tổng Giám sát!”
Mặt tôi nóng bừng bừng. Ánh mắt của mẹ Sở Mộng Hàn giống như đèn pha chiếu thẳng vào tôi. Như tôi hiểu về bà, bà không bao giờ chịu để mình ở dưới người khác. Chỉ e là sẽ dùng những lời lẽ còn ác độc hơn để đi công kích người khác, chỉ cần trong lòng bà cảm thấy thoải mái, bà tuyệt đối không quan tâm đến cảm nhận của ai hết, đặc biệt là với người bà đã căm ghét vô cùng ngay từ đầu như tôi.
“Gặp nhiều người không có liêm sỉ rồi, nhưng thực sự chưa gặp qua gia đình nào lại mặt dày như các người, chẳng trách lại có đứa con gái không biết thể diện như thế.”
Những lời nói độc ác như thế, mà bà ấy vẫn có thể dùng những ngữ khí rất văn hoa để nói ra được, tôi thực sự khâm phục.
Đang muốn phản bác lại, thì mẹ tôi đã không thể nhịn được tức giận, đứng vụt dậy định xông tới, Tưởng sư phụ ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vội kéo mẹ tôi lại, “Bác gái, không nên kinh động đến bác trai”. Nói rồi anh ta nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, dường như muốn tôi làm rõ lai lịch của người đàn bà này vậy.
“Bác đi ra đi, ở đây không hoan nghênh bác. Bác có thể sỉ nhục cháu, nhưng không được sỉ nhục người nhà cháu, có chuyện gì cháu và bác ra ngoài nói chuyện.” Ngày trước vì tình yêu, bà đối xử với tôi thế nào tôi cũng nhẫn nhịn, nhưng bây giờ sao tôi phải chịu đựng sự bực tức của bà chứ? Không để cho bà ấy có cơ hội nói chuyện, tôi lôi bà ra phía ngoài.
Có lẽ bà chưa bao giờ thấy điệu bộ phẫn nộ của tôi đối với bà, giật mạnh tay tôi ra, cười lạnh lùng: “Sao thế, sợ à? Vừa ảo tưởng muốn quay lại tình cũ với con trai tôi, vừa mồi chài cấp trên trong công ty, không quen thấy cô một chân hai thuyền như vậy, tự cho mình là người thông minh. Con gái dù sao cũng nên có một chút giới hạn, ai lại có cái kiểu như cô, vẫn chưa tốt nghiệp đại học đã sống thử rồi, tốt nghiệp rồi còn ép con trai tôi kết hôn nữa?”
“Tôi chỉ có một đứa con trai, còn chỉ mong nó tốt nghiệp đại học xong thì vinh quy bái tổ. U mê lú lẫn lại lấy phải cô, không chỉ nhà nghèo kiết xác, mà còn có một ngôi sao chổi, lôi kéo con trai tôi chạy đến cái nơi này, ngay cả một công việc chính thức cũng không có. Cô thấy đấy sau khi rời khỏi cô, con trai tôi lập tức thăng tiến như diều gặp gió. Cô cho rằng cô cố tình kéo dài ba năm không ly hôn, thì con trai tôi sẽ đổi ý sao? Khuyên cô đừng có nằm mơ giữa ban ngày. Lập tức ly hôn với con trai tôi, nếu không tôi sẽ cho cô biết tay!”
Giọng nói của bà ấy giống như tiếng sét đánh tung căn phòng bệnh. Tưởng sư phụ bất thần buông lỏng tay mẹ tôi, đứng ở đó như hóa thạch vậy.
Tôi không dám nhìn mẹ tôi, bà là một người luôn kiêu ngạo, sao có thể chịu đựng nổi sự đả kích này chứ?
Vì sao ba năm nay tôi không ly hôn? Vì sao lại để mẹ tôi chịu sự sỉ nhục như vậy chứ? Tôi muốn phản bác lại, muốn giải thích, nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Sở Mộng Hàn và Chu Chính đang đứng ở ngoài phòng, không biết đã đứng bao lâu rồi.
“Mẹ!” Sở Mộng Hàn nhìn tôi một cái sâu thăm thẳm, kéo tay mẹ anh ta đi ra ngoài. Nhìn thấy người đàn ông bỉ ổi, vô liêm sỉ, hạ lưu đó, bao nhiêu uất ức của tôi như trào dâng.
Khi nước mắt như chực tuôn ra ở khóe mắt, một tiếng tát mạnh vụt qua trên khuôn mặt tôi.
Mẹ đã đánh tôi. Mắt bà đỏ ngầu, dường như muốn tóe ra lửa, toàn thân tức giận đến nổ tung, ngón tay chỉ vào tôi nói không nên lời. Tôi cảm thấy mình là đứa con bất hiếu nhất trên thế gi­an này, đúng chỉ là một đứa đốn mạt.
Tôi ôm lấy mặt bên phải bị tát muốn giải thích, nhưng làm thế nào để giải thích chứ? Kẻ đầu óc mê muội như tôi, sao lại hồ đồ đến như vậy? Lúc này tôi thực sự nghĩ, nếu thời gi­an có thể quay trở lại, ba năm nay, tôi nhất định không sợ phiền phức gọi điện cho Sở Mộng Hàn, bắt anh ta phải ly hôn.
Ly hôn, kết hôn, đều có thể chọn lựa, nhưng mẹ tôi chỉ có một. Mẹ tôi sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi, ăn dè hà tiện nuôi tôi học lên đại học, là để khiến bà được mở mày mở mặt, khiến bà có thể kiêu ngạo, nhưng tôi lại để bà bị mẹ của người khác châm biếm, phỉ báng ngay trước mặt bao nhiêu người đến nỗi không thể ngẩng mặt lên được. Nước mắt tuôn chảy như một chuỗi hạt ngọc, trong hoàn cảnh này, không chỉ mẹ tôi chịu không nổi, mà đến tôi cũng muốn tìm một khe đất để chui xuống thôi.
Tôi không hề nghĩ sẽ lừa dối Tưởng sư phụ, tôi nghĩ đợi tôi và Sở Mộng Hàn sau khi hoàn toàn cắt đứt quan hệ, sẽ nói rõ mọi chuyện với anh ta. Nếu anh ta vẫn còn chọn tôi, chúng tôi sẽ chính thức bắt đầu; nếu anh ta bỏ qua tôi, coi như chuyện tình cảm này đã kết thúc trước khi bắt đầu.
Nếu có ý muốn che dấu, cũng là vì đến bây giờ tôi vẫn chưa yêu anh ta mãnh liệt, cho nên mới không hề lo lắng một chút nào đến việc giải quyết chuyện này.
Nhưng tình cảnh xảy ra như thế này, tôi cũng đã