Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.

ùng ngồi vào ăn một chút luôn.”
“Mỳ xào à, lâu lắm không được ăn rồi ạ!” Tôi thấy vậy liền xông xáo bắt tay vào định phụ giúp.
“Con đi ra, lát nữa mẹ có chuyện nói với con!” Mẹ tôi vẫn giữ nét mặt “đấu trang gi­ai cấp” như cũ, hầu như không hề có ý tha thứ cho tôi.
Tôi bĩu môi, bị đẩy ra ngoài.






Trên bàn ăn, Tưởng Nhược Phàm lại quay về chủ để cũ, “Bác gái, Đồng Đồng ở chỗ này nhỏ quá, bác trai cũng còn một thời gi­an nữa mới xuất viện, chỗ cháu ở cách bệnh viện không xa, mà cháu lại ở có một mình, chi bằng chuyển đến chỗ cháu ở, như thế tiện hơn một chút.”
“Nhược Phàm…” Tôi vừa mở miệng, thì bị mẹ tôi cắt ngang. Bà bỏ bát đũa xuống, nhìn vào Tưởng Nhược Phàm, nói một cách rất nghiêm túc “Tiểu Tưởng, cậu thật lòng với con gái tôi không?”
Tôi sững người, nhìn chằm chằm vào mẹ tôi, không biết tiếp theo bà định nói gì, không kìm được tôi chau mày nói: “Mẹ…”
Tưởng Nhược Phàm gật đầu rất nghiêm túc, “Bác gái, bác yên tâm, cháu thật lòng yêu thương Đồng Đồng.”
Mẹ tôi chẳng thèm để ý đến tôi, chì nhìn chăm chú vào Tưởng Nhược Phàm và nói tiếp: “Trên đời này tất cả các bậc làm bố mẹ luôn mong muốn con cái mình sống sung sướng, tôi càng như vậy. Đồng Đồng nhà tôi từ nhỏ đã rất mạnh mẽ, cũng rất hiểu chuyện. Tôi và bố nó chẳng có khả năng gì, cả đời cứ sống như vậy thôi. Hoàn cảnh gia đình cũng không tốt, ăn uống tằng tiện nuôi dạy cho một đứa học xong đại học như nó, đương nhiên kỳ vọng của chúng tôi vào nó cao hơn là hai đứa con còn lại. Mấy năm nay một mình đứa con gái này sống ở thành phố, hàng năm đều mang rất nhiều tiền về bù đắp cho gia đình, tôi cũng biết nó chẳng dễ dàng gì. Nhưng không có cách nào, tại nó được sinh ra trong một gia đình như thế. Ba đứa con giống như ba đầu ngón tay, cắt vào cái nào thì cũng đau đớn cả, nếu nói một bát nước đổ đều thì thật là khó. Thành tích học tập của em gái nó cũng không thua kém là mấy, nhưng chúng tôi nuôi không nổi, chưa tốt nghiệp cấp ba đã phải đi làm thuê. Em trai nó học hành không tốt, lại là người thật thà, chẳng khác gì bố nó, cũng không làm nên thành tích gì xuất sắc.”
When­ev­er said my words
Wish­ing they would be heard
I saw you smil­ing at me
Was it re­al or just my fan­ta­sy
You\'d al­ways be there in the cor­ner
Of this tiny lit­tle bar.
Trong giờ làm việc nên quán cà phê thật vắng người, không gi­an trống rỗng khiến tâm trạng con người bất chợt như cảm thấy tạm thời lắng đọng lại trong thế giới hối hả. Tôi nhìn thấy Chú Chính đang ngồi trong một góc khá kín đáo phía xa xa, mặt hướng về phía tôi. Trước mặt anh ta cuồn cuộn những làn khói thuốc, giống như một thước phim sinh động trên tờ áp phích quảng cáo vậy.
Tôi nhanh chân bước lại gần, kéo chiếc ghế đối diện chỗ anh ta và ngồi xuống, “Chu Tổng”. Anh ta nhìn thấy tôi đến, vội vàng dập điếu thuốc trong tay vào cái gạt tàn. Lập tức có một nhân viên phục vụ mang đến cho tôi một ly cà phê. Mắt anh ta lim dim, nói thẳng luôn với tôi: “Sao lại nghỉ việc?”
Tôi nhìn anh ta, sắc mặt của người đàn ông này không có một biểu lộ gì, nhưng lại khiến người khác cảm thấy áp lực đến khó thở.
Tôi hé miệng, đang định nói, thì anh ta lại tranh nói trước, “Vì cô phát hiện tôi và chồng cũ của cô có quen biết nhau, bây giờ cô muốn bắt đầu lại từ đầu, muốn chồng cũ của cô hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của cô, cho nên cô giống như một con đà điểu, chọn cách che đậy, tách rời tất cả khỏi anh ta?”
Tôi gật gật đầu, nói một cách rất thành thực: “Chu Tổng, anh nói rất đúng, tôi thực sự muốn làm lại từ đầu, khi nhìn thấy anh và chồng cũ của tôi xuất hiện trước mặt tôi, tôi đã có dự định phải thôi việc rồi. Đặc biệt là sau khi anh chứng kiến tất cả những việc xảy ra ngày hôm đó, tôi cảm thấy nếu tôi tiếp tục làm việc ở Vĩnh Chính, thì tôi sẽ chẳng có cách nào quên được những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó. Nhưng bất luận là thế nào, cũng rất cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội, tôi chỉ muốn xin lỗi anh vì đã không từ mà biệt. Công ty cần thủ tục nào, tôi sẽ đi bổ sung ngay.”
“Cô vẫn chưa tìm được công việc đúng không?” Anh ta hỏi tôi một cách rất nghiêm túc.
“Vâng, có điều, ngay hôm tôi xin nghỉ việc đã gửi hồ sơ xin việc lên một số trang web rồi…”
Anh ta cười cười lắc đầu nói: “Cô còn nhớ lần trước, vì một công việc mà cô đã phải vất vả van nài cô lễ tân thế nào không?”
Tôi cười nhăn nhó, đương nhiên là tôi nhớ chứ. Nếu bây giờ có một cơ hội như vậy ở ngay trước mặt tôi, tôi tin là tôi vẫn làm như vậy.
Tôi cúi thấp đầu, uống một ngụm cà phê không đường, chỉ thấy một vị đắng ngắt, mà chẳng có bất kỳ chút hương nào.
“Vì một người đàn ông có đáng không?”
Tôi ngẩng đầu lên, câu nói của anh ta bất ngờ chạm đúng vào nỗi đau của tôi, ngụm cà phê đắng trong miệng tôi khiến tôi chau mày lại.
Chu Chính thấy biểu hiện của tôi thì rất thỏa mãn, dùng chiếc thìa cà phê trong tay nhẹ nhàng khuấy đều cà phê trong chiếc ly, nói nửa như cười nửa như không: “Có thể là tôi đoán sai, nhưng hiện giờ chắc cô không c