Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342203

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2203 lượt.

nữ sau lưng mình.
“Học Bân, tôi giới thiệu một chút nhé!” Tôi cảm giác sau lưng tôi có một bàn tay đỡ vai tôi. Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, đứng dậy theo lực kéo đó.
Vẻ lạnh lùng nghiêm túc thường ngày của Mộng Hàn lúc này lại hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, anh ta nói với người đan ông bên cạnh: “Đây là vợ tôi, Tiêu Đồng Đồng.”
Trong đầu óc tôi đột nhiên trống rỗng, tận đáy lòng một cảm giác nói không nên lời dần dần trào dâng.
“Đồng Đồng, đây là Chu Học Bân, Cục trưởng Chu.”
“Tôi…” Há hốc miệng xong không biết nói gì, tôi cảm giác hai bàn tay trên vai mình đang dùng lực.
Người đầu tiên kinh ngạc phát lên tiếng là Lưu Tân, cô ta mở to mắt, “Mộng Hàn, cô ta đúng là vợ anh sao?”
Người đàn bà này quả nhiên tình cảm hóa giống như lời Mộng Hàn nói, mắt cô ta đỏ lên theo lời Mộng Hàn nói.
Chu Học Bân cũng bị sét đánh hồi lâu mới có phản ứng lại, vẻ không thể tưởng tượng nổi hiện trên khuôn mặt. Khoảng hai phút sau, Chu Học Bân mới dùng ngón tay vuốt vuốt đầu mũi, cười và nói: “Thì ra là em dâu, hân hạnh hân hạnh, chỉ lạ là Mộng Hàn đúng là bảo mật kỹ quá!”
Sở Mộng Hàn nói với anh ta: “Học Bân, anh qua kia đợi tôi một lát, tôi qua ngay.”
Chu Học Bân không cam tâm nhìn tôi, lại nhìn Lưu Tân, khuôn mặt do dự vô cùng.
Sau khi thấy anh ta đi vào phòng đặt, Mộng Hàn trong chốc lát lạnh như băng, “Đồng Đồng, sao cô lại ở đây?”
Vẻ biểu cảm của anh ta, rõ ràng là đang nói: “Tôi đã nói rồi tôi và Lưu Tân không có gì, sao cô còn không tin?”
Tôi nhìn Lưu Tân bên cạnh, “Là thư ký Lưu hẹn tôi ra đây!”
Mộng Hàn có chút không tin nhìn Lưu Tân, khuôn mặt Lưu Tân ngượng ngùng, quầng mắt đỏ lên, dường như lập tức có thể khóc ra, “Mộng Hàn, cô ấy không phải vợ anh chứ!”
Tôi cầm chiếc túi trên bàn, quay người, “Hai người nói chuyện nhé, tôi đi trước đây!”
“Đồng Đồng!” Mộng Hàn kiên định kéo tôi lại, vẫn nhìn Lưu Tân. Lưu Tân vẫn đang kinh ngạc, tôi thực sự nhìn thấy nước mắt từ trong mắt cô ta, tận đáy lòng không khỏi nghĩ tới vẻ dứt khoát quả quyết lúc Mộng Hàn từ chối Lục Vân năm đó.
Lưu Tân khịt khịt mũi, rất có khí chất gạt mái tóc dài của mình, “Là tôi hẹn cô ấy ra đây. Bởi vì tôi không tin cô ấy là vợ anh.”
“Cô điều tra Đồng Đồng?” Ánh mắt Mộng Hàn nheo lại, anh ấy như vậy rất uy nghiêm khiến người ta sợ.
Quả nhiên, Lưu Tân khí thế bị dập tắt một nửa trước mặt anh ấy, khẩu khí cũng mềm xuống, “Tôi không, tôi không điều tra cô ta!”
“Vậy cô sao lại có số điện thoại của Đồng Đồng?” Giọng nói anh ta lạnh lùng đến mức không có một chút độ ấm.
Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, thì ra đây mới là nguyên nhân anh ta không tin Lưu Tân tìm tôi.
“Là người khác nói cho tôi biết!” Lưu Tân nhìn Mộng Hàn sắp phát cáu, không thể không giải thích.
Mộng Hàn Trừng mắt nhìn cô ta, sau vài giây, kéo tay tôi nói với cô ta rằng: “Thư ký Lưu, Đồng Đồng là vợ tôi, cũng là người phụ nữ duy nhất tôi yêu sâu sắc, điểm này cô không cần có chút nghi ngờ gì. Hôm đó vì vội xác nhận sự tình công việc với cô, đã khiến vợ tôi sinh hiểu lầm. Hôm nay, tôi một lần nữa nói cho cô biết, tôi đối với cô, ngoại trừ công việc ra, không có chút tình cảm nam nữ nào. Trước đây không có, sau này càng không. Nếu sau này lại một lần nữa xảy ra chuyện tương tự như ngày hôm nay, tôi sẽ cho rằng cô không thích hợp với cương vị công tác ở TPC nữa!” Mộng hàn đúng là tức lên rồi, túm lấy tay tôi dùng lực như vậy.
Lưu Tân nhìn lại anh ta, uất ức không cam tâm và vẻ đau khổ sau khi bị đả kích đan xen, cô ấy đột nhiên có chút cười thê thảm, “Vậy tôi bây giờ sẽ xin thôi việc có được không?”
Tôi tin người phụ nữ này dám nói như vậy, chẳng qua cô ta vẫn cảm thấy mình có phần không thể thay thế trong lòng Mộng Hàn, địa vị của cô ta trong công ty TPC là hết sức quan trọng.
Bất luận thế nào, cô ấy vẫn hy vọng có thể nghe thấy tầm quan trọng không phải bình thường của mình từ lời nói của Mộng Hàn.
Song con người họ Sở đó lại thêm một lần nữa khiến cô ta thất vọng.
Mộng Hàn cau mày lại, ánh mắt từ phức tạp trở nên kiên quyết, “Được, cô có thể ngay bây giờ đi tìm Vương Hải Phong làm thủ tục bàn gi­ao, 2 giờ chiều tôi sẽ về công ty, hôm nay sẽ ký hết cho cô, thì có thể duyệt xong!”
Lưu Tân kinh ngạc chốc lát, lập tức hoảng sợ lên, nước mắt lăn xuống gò má lã chã, đôi mắt to nhìn người họ Sở đó vô cùng oán hận, cầm lấy túi xách của mình, cuối cùng giận dữ trừng mắt nhìn tôi một cái, lao qua chúng tôi, lao ra khỏi quán cà phê.
Không nhịn nổi nhìn bóng dáng cô ấy lao về phái đường đối diện, tôi dám chắc rằng, cô ấy tuyệt đối sẽ không thực sự thôi việc.
Mộng Hàn buông tay tôi ra, tôi cõng bất giác bị lùi về sau.
“Tôi có việc quan trọng phải bàn bạc, cô về nhà trước đi!” Nhìn sắc mặt anh ta, quả nhiên rất xanh xao, dường như đúng là ốm rồi.
Một mình đi trên dường, tâm trạng không bình tĩnh như vậy, bất luận trước đây như thế nào, những lời Mộng Hàn hôm nay nói vẫn khiến tôi xúc động mạnh mẽ. Sắp đến lúc tan ca rồi, thư ký của Chu Chính gọi cho tôi bảo tôi đến văn phòng anh ấy.
Đến văn phòng Chu Chính, nhìn thấy