Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.
chủ nhân đã chuyển tới rồi.
Nằm ở giữa giường nhìn đồng hồ, bây giờ đã là hơn 9 giờ tối, nghĩ đến chuyện Lưu Tân nói Mộng Hàn không khỏe, không biết bây giờ sao rồi.
Do dự một lát, cuối cùng vẫn đi lấy di động, gọi cho anh ta.
Có tín hiệu máy, nhưng hồi lâu không ai nhấc máy, tôi đột nhiên mất bình tĩnh và thấy lo lắng.
Tôi nghĩ đến dáng vẻ lúc anh ấy sốt cao hôm đó, nếu có người gọi anh ta cũng nhất định không nhận máy nổi. Điện thoại vẫn không ai nhấc, lòng tôi càng lo lắng.
Đúng vào lúc tim tôi thấp thỏm như bị mèo cào, thì đầu bên kia điện thoại cuối cùng vang đến giọng nói anh ta.
Tôi hít sâu một hơi, muốn hỏi nhưng lại nói không ra nổi, “Không có gì”. Nói xong liền cúp máy, vứt di động sang một bên.
Trong lòng có chút khó chịu, nói không rõ là cái gì. Lẽ nào là nghe thấy những lời tự miệng anh ta nói với Lưu Tân, tôi đã thay đổi sao? Nghĩ đến một câu quảng cáo nói: Đàn bà đúng là yêu cầu không nhiều.
Đi vào phòng tắm, tắm một cái, nhìn thấy mình trong gương, mấy năm nay đúng là gầy đi rất nhiều, có lúc soi gương còn có chút hoảng hốt – là mình sao? Lúc tôi học đại học rõ ràng là tròn trịa, khuôn mặt còn mỡ màng như trẻ con. Có lúc đau khổ trước gương muốn đi mua trà giảm béo. Song mỗi ngày đều bị Mộng Hàn ép đi nhà ăn ăn cơm. Nhìn thấy dáng vẻ sầu não của tôi, anh ấy có lúc còn véo mặt tôi nhè nhẹ, cười nói: “Làm gì béo, anh thấy vừa đẹp!”
Tôi rót ly nước cho anh ấy, anh ta không uống, vẫn giữ tư thế như vậy. Tôi đang nghi ngờ anh ta có phải thực sự ngủ thiếp đi không. Lúc cách anh ta rất gần, tôi lặng lẽ nhìn anh ta, anh ta giống như tôi, gầy hơn nhiều so với vài năm trước, trên khuôn mặt khôi ngô, nhiều góc cạnh của người đàn ông trưởng thành. Chiếc cavat thắt lỏng lẻo trên cổ anh ta, cúc cổ áo một cái mở. Rõ ràng hình tượng bất nhã, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy khó coi. Dù cho là người đàn ông nào chuyên chụp ảnh tạo hình, e rằng cũng không thể đạt được hiệu quả như vậy.
“Mộng Hàn.” Tôi giơ tay đẩy cánh tay anh ta, tư thế như vậy không thoải mái, nếu thật sự ngủ thiếp rồi, nhất định rất khó chịu. Chỉ là một lát sau, cánh tay liền đột nhiên bị anh ta quắp chặt, trọng tâm không vững bị anh ta kéo vào trong lòng.
Mặt chúng tôi áp sát nhau, đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta nhìn tôi, trong ánh mắt lấp lánh, giống như ngôi sao rực rỡ nhất, sáng cả một vùng, anh ta không hề ngủ. Một giây sau, anh ta cúi đầu áp chặt vào môi tôi, cùng với lời nói làm rung chuyển làn môi, giống như lẩm bẩm vậy, “Anh nhớ em…” Nói xong, anh ta ôm chặt tôi, hôn càng sâu hơn.
Tôi ngẩn người ra kệ cho anh hôn, mấy ngày gần đây có cảm xúc khó hiểu đột nhiên thoải mái, khiến tôi càng không kiểm soát được cảm giác trong lòng, quên đi tất cả để đáp lại anh ta, bất giác dùng tay ôm lấy cổ anh ta…
Mấy ngày nay, mỗi ngày đều ngủ không ngon, áp lực công việc, còn có suy nghĩ về tình cảm, thường xuyên khiến tôi không thể ngủ trước nửa đêm, còn nửa đêm về sáng thì lại tỉnh để chờ trời sáng. Nhưng đến lúc trời sáng thật, thì lại mơ mơ hồ hồ ngủ đi. Sau khi bị đồng hồ báo thức gọi dậy, luôn trong tình trạng cả người tê nhức. Và vẫn phải lao vào công việc, lại là một ngày phấn khích. Cứ lặp đi lặp lại như vậy biến chuyển liên tục ngày càng xấu.
Tôi có chút cảm giác ngạc nhiên. Trước đây trong căn hộ hào hoa kia của anh ấy, tuy anh ấy cũng thường nấu bữa sáng cho hai người, song cảm giác đó lại hoàn toàn không giống.
Có lẽ tôi chưa từng coi chỗ đó là nhà của mình, nhưng lúc này trong căn phòng nhỏ thuộc về tôi, tôi cảm nhận thấy sự thật mà chưa từng có.
Giống như là hạnh phúc, đúng, là hạnh phúc...
Đúng vào lúc thất thần, nhìn thấy anh ấy quay đầu lại, nhìn tôi với cái nhìn ấm áp, tôi mới ý thức mái tóc dài của mình rối bù còn có cả những giọt nước, trên người chỉ quấn có chiếc khăn tắm. Mặt đỏ lên, tôi lao vào phòng ngủ, đóng cửa rầm một tiếng.
Qua cánh cửa vẫn nghe thấy tiếng cười của anh ấy, rất vui vẻ, cho thấy tâm trạng rất tốt của anh ấy lúc này.
Lại một lần nữa tôi đi ra, đã thay xong quần áo, là một chiếc áo sơ mi trắng tay dài và một chiếc quần dài màu xám nhạt, tóc đã sấy khô, xõa xuống vai.
Mới nhìn thấy mình trong gương, qua mấy tháng rèn luyện, đã thêm vài phần khí chất lão luyện của nữ viên chức, thêm phần lão luyện hơn so với trước đây. Dường như Sở Mộng Hàn không thích cái dáng vẻ này của tôi, trong ánh mắt anh ấy chỉ hiện lên một chút tán thưởng mà thôi. Nhìn lên bàn ăn đã bày đầy trứng rán và bánh mì, tôi vẫn tiếp tục với tâm trạng tốt của mình.
“Trong tủ lạnh ngay cả một bình sữa bò cũng không có, đâu giống nhà của một cô gái đảm đang?”
“Ai nói trong nhà con gái thì nhất định phải có sữa bò!” Tôi dùng lát bánh mì cuộn lấy trứng gà, muốn ăn xong với tốc độ nhanh, “Em ở đây không có bàn chải đánh răng và khăn mặt mới, anh có cần về khách sạn thay quần áo?”
Tôi nghĩ anh ấy nhất định còn bận hơn tôi, nhưng lúc này lại bình thản bất độ