Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2372 lượt.

g Quốc.” Nghĩ đến câu nói của Hứa Hủ, hắn nhếch miệng cười.
‘Anh Lỗ’ ngẩng đầu: “Nữ cảnh sát Trung Quốc nào?”
“Hứa Hủ, cái tên rất lạ.”
‘Anh Lỗ’ giật mình: “Hứa Hủ? Hứa Hủ của thành phố Lâm phải không? Anh đã nói gì với con bé đó? Nó có biểu hiện gì?”
‘Anh Lỗ’ cảnh giác như vậy là bởi vì trong vụ bỏ trốn lần trước, ả đóng giả làm nạn nhân, đám cảnh sát hình sự đều không chú ý đến ả, ngay cả một nữ cảnh sát tiếp xúc với ả ở cự ly gần cũng không phát hiện ra điều bất thường. Nhưng lúc lên xe, cảm thấy có người nhìn ả bằng ánh mắt vô cùng sắc bén, ả giả bộ vô tình liếc qua, không ngờ lại là một cô gái nhỏ.
‘Anh Lỗ’ có tính nhạy bén và thận trọng trời sinh. Do có ấn tượng sâu sắc với Hứa Hủ, sau khi thoát hiểm, ả nhờ người điều tra Hứa Hủ, kết luận là sau này cần phải tránh xa nữ cảnh sát đó.
‘Anh Lỗ’ kể vắn tắt vụ án lưỡi dao ở thành phố Lâm với Po, sau đó ả nhắc nhở: “Anh phải cẩn thận nữ cảnh sát này. Con bé đó rất lợi hại, nó có khả năng dự đoán trước tội phạm là ai. Hơn nữa, nó còn là học trò của thần thám Quý Bạch.”
Nghe xong, Po nhếch mép cười, hắn cầm máy bộ đàm ở trên bàn: “Kiểm tra xem nữ cảnh sát đang ở đâu?”
Một lúc sau, vệ binh ở đầu bên kia báo cáo: “Cô ta đang chạy về toa tàu giam giữ phạm nhân.”
“Ngăn con bé đó lại, dẫn đến chỗ tôi. Đừng để nó tiếp xúc với bất cứ người nào.”
***
Chỉ còn đi qua hai toa tàu là đến đích, Hứa Hủ bỗng dưng bị mấy binh sĩ chặn đường. Cô giật mình, nghe một người lính nói bằng tiếng Trung ngọng nghịu: “Tướng quân muốn gặp cô.”
Hứa Hủ lên tiếng: “Đợi một lát, bây giờ tôi phải đi tìm đồng nghiệp của tôi có việc gấp.”
Đám binh sĩ nói không được.
Hứa Hủ đi theo vệ binh đến toa tàu của Po. Po đang ngồi tựa vào ghế sofa, ánh mắt hắn lạnh lùng và sắc bén.
Tim Hứa Hủ đập thình thịch, sống lưng lạnh toát. Vừa định đi vào, điện thoại di động trong tay cô đột nhiên rung nhẹ. Trong lòng Hứa Hủ chấn động, cô ngoảnh đầu ho khan hai tiếng, nhanh chóng liếc qua màn hình. Trên màn hình hiển thị gửi tin nhắn thành công.
Ngoài ra còn có một tin nhắn do Quý Bạch gửi tới: “Nhận được, đã xuất phát. Bảo vệ tốt bản thân, chờ anh.”








Đoàn tàu hỏa lắc lư tiến về phía trước, cảnh vật bên ngoài cửa sổ trôi vùn vụt qua, tia sáng lúc tỏ lúc mờ chiếu vào toa xe tĩnh mịch.



Rừng sâu tối đen như không có tận cùng, Hứa Hủ ngồi bên cạnh một tảng đá lớn, mệt mỏi thở dốc, đồng thời dùng khóe mắt quan sát đôi nam nữ ở phía đối diện.
‘Anh Lỗ’ bị thương ở chân. Trong rừng đặt nhiều bẫy thú vật. Trên đường đi, ả mải đề phòng Hứa Hủ, không để ý dưới chân nên giẫm trúng một cái bẫy, máu tuôn xối xả.
Mặc dù đối phương có một người bị thương, tốc độ chạy trốn chậm lại, nhưng Hứa Hủ vẫn chưa tìm ra cơ hội thoát thân.
‘Anh Lỗ’ ngồi trên một cái cọc. Trong đêm tối mù mịt vẫn có thể lờ mờ nhìn ra gương mặt nhăn nhó vì đau đớn của ả. Po ngồi xổm trước mặt ‘anh Lỗ’, nhấc chân ả, dùng cuộn vải băng mang theo người băng bó cho ả.
“Po, anh dẫn con bé đó đi, em chặn ở phía sau.” Anh Lỗ đột nhiên mở miệng.
“Đánh ngất cô ta rồi vứt bên bờ sông.”
‘Anh Lỗ’ còn muốn tranh cãi, Po liếc qua Hứa Hủ, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, hắn cất giọng quả quyết: “Cô ta có tư cách sống trên cõi đời này hơn vô số người.”
Hứa Hủ và ‘anh Lỗ’ đều im lặng.
Nước sông chảy cuồn cuộn.
Mặt trời đã nhô lên từ đằng sau dãy núi phía xa xa. Ánh nắng chiếu sáng cả khu vực khe núi, mặt sông lấp lánh ánh vàng.
Po đứng ở vị trí đầu tiên, hắn chăm chú quan sát thượng lưu con sông, tìm kiếm địa điểm qua sông thích hợp nhất.
Hai tay Hứa Hủ bị sợi dây thừng trói chặt ở sau lưng. Lúc này, cô đã sức cùng lực kiệt. Nhìn mặt nước dập dềnh, trong lòng cô thấp thoáng một nỗi bất an. Hứa Hủ đoán Quý Bạch đang ở một nơi cách cô không xa, cô còn sống chính là thắng lợi lớn nhất. Cô sẽ đợi anh.
Hứa Hủ thở dốc, vừa định cố gắng dùng ngón tay kẹp mẩu giấy trong túi quần, cô đột nhiên có một cảm giác bất thường. Hứa Hủ lập tức quay đầu, ‘anh Lỗ’ đang trầm mặc nhìn cô. Ả từ từ giơ khẩu súng, trong khi Po đứng quay lưng về hai người phụ nữ nên hắn không hề phát giác.
Nhìn họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào người mình, đầu óc Hứa Hủ trống rỗng trong giây lát. Sau đó, cô cảm thấy thân thể trở nên cứng đờ, lòng bàn tay bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Quý Bạch, có lẽ em không thể đợi anh.
***
Quý Bạch đã tách khỏi nhóm cảnh sát đặc nhiệm, đi dọc theo khe núi tìm kiếm Hứa Hủ. Càng tiến gần đến đường biên giới, có nghĩa Hứa Hủ càng gặp nguy hiểm. Vì vậy, mọi người quyết định tản ra, mở rộng khu vực tìm kiếm. Tình thế vô cùng cấp bách, tổ của Quý Bạch vừa di chuyển vừa giữ liên lạc bằng máy bộ đàm.
Quý Bạch giữ tâm trạng cảnh giác và nghiêm nghị từ đầu đến cuối. Anh không hề nghĩ đến tình huống xấu, nhưng ở một nơi nào đó trong lồng ngực anh đau buốt, như có tảng đá đè nặng.
Qua rừng cây thưa thớt, Quý Bạch nhìn thấy dòng sông cuồn cuộn ở phía xa xa. Anh nhanh chóng vượt qua rừn


Insane