Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2358 lượt.
cô xấu hổ vô cùng, cấu tay Quý Bạch ở dưới gầm bàn. Quý Bạch nắm chặt tay cô, nghiêm giọng: “Câm miệng!”
Mọi người đều cười ha hả.
Có lẽ lúc Quý Bạch và Hứa Hủ nói chuyện, mấy anh chàng cảnh sát có năng lực theo dõi nghe lén xuất sắc đã ghé sát tai vào bờ tường lắng nghe.
Kết thúc buổi tụ tập, Quý Bạch không thể ra về cùng Hứa Hủ. Vừa thanh toán tiền, phòng ăn của lãnh đạo Cục và tổ chuyên án cử người gọi anh đi nói chuyện, sau đó phụ trách đưa tổ chuyên án về khách sạn nghỉ ngơi.
Các đồng nghiệp khác đều đi trước, Quý Bạch và Hứa Hủ đứng ở cửa nhà hàng nhìn nhau mỉm cười.
Quý Bạch tiễn Hứa Hủ lên xe taxi: “Có lẽ sẽ kết thúc rất muộn, ngày mai anh gọi điện cho em sau.”
Hứa Hủ không bận tâm, gật đầu: “Vâng, em đến chỗ ba em lấy hành lý về nhà.”
Xe ô tô chuyển bánh, nhà hàng ở phía sau dần biến mất khỏi tầm nhìn. Hứa Hủ tựa người vào cửa xe, hóng gió mát từ ngoài thổi vào. Bởi vì câu nói của Quý Bạch ban nãy, cô lại nhớ đến buổi tối quấn quýt triền miên ở Miến Điện, hai người suýt xảy ra quan hệ. Lúc đó, anh cởi trần ngồi bên mép giường, cất giọng trầm tĩnh dịu dàng vô ngần: “Anh không muốn lần đầu tiên của em ở nơi tồi tàn này.”
Hứa Hủ trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cô ngẩng đầu nói với người tài xế: “Anh ơi, tôi muốn đi địa chỉ khác.”
Chìa khóa nhà Quý Bạch vẫn nằm trong tay cô. Căn hộ của anh sạch sẽ và lạnh lẽo như thường lệ, bộ đồ ngủ của cô gấp ngay ngắn, đặt trong tủ quần áo bên cạnh giường, cô còn ngửi thấy mùi hương dìu dịu trên đó, Tâm trạng vốn rối bời của Hứa Hủ phảng phất bình tĩnh trở lại. Cô mở tivi, tự lấy đĩa phim ra xem.
Nào ngờ xem hết một bộ phim điện ảnh, Quý Bạch vẫn chưa trở về. Hứa Hủ nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm. Muộn như vậy anh còn uống rượu, không biết chừng sẽ ngủ lại khách sạn cùng tổ chuyên án. Hứa Hủ đứng dậy đi về nhà.
Cô về đến khu chung cư lúc mười một giờ rưỡi, ánh đèn đường mờ mờ, bóng cây lay động. Hứa Hủ đã tỉnh rượu từ lâu, cô nhàn rỗi thong thả bước từng bậc cầu thang lên nhà.
Vừa mở cửa cầu thang tối om, Hứa Hủ lờ mờ nhìn thấy một bóng hình tựa vào bờ tường bên cạnh cửa nhà cô, ngón tay người đó lập lòe mẩu thuốc lá.
Hứa Hủ ho nhẹ một tiếng, đèn cảm ứng bật sáng.
Quý Bạch đứng dưới ngọn đèn, thân hình cao lớn của anh như pho tượng điêu khắc, ánh mắt anh tĩnh lặng: “Anh còn tưởng em không quay về. Anh đã đợi em hơn một tiếng đồng hồ rồi.”
Tim Hứa Hủ đập nhanh trong lồng ngực.
Hóa ra anh cũng đang đợi cô.
Vừa tiến lại gần, Hứa Hủ liền bị Quý Bạch ôm vào lòng. Bờ môi vẫn còn đầy hơi rượu của anh phủ xuống môi cô.
Buổi tối ngồi cùng lãnh đạo Cục, Quý Bạch luôn nhớ đến Hứa Hủ. Sau khi tiễn tổ chuyên án về khách sạn, anh cũng không ở lại nghỉ ngơi, mà bắt xe đến thẳng nhà cô. Nghe cô nói về nhà bố lấy hành lý, anh không tiện nửa đêm gọi điện thoại cho cô, nên cứ đợi bên ngoài cửa nhà cô. Có lẽ do tâm trạng hưng phấn, anh không hề thấy vô vị tẻ nhạt trong lúc chờ đợi.
Bây giờ hôn cô, anh càng cảm thấy đêm nay ngọt ngào dễ chịu vô cùng.
Hai người hôn nhau một lúc mới dừng lại, Quý Bạch chỉ nhìn Hứa Hủ chăm chú mà không lên tiếng. Hứa Hủ đỏ mặt lấy chìa khóa mở cửa nhà. Cô không biết nói câu gì để phá vỡ bầu không khí yên lặng. Đột nhiên nhớ đến điếu thuốc trên tay anh vừa rồi, cô buột miệng hỏi: “Sao anh lại hút thuốc?”
Trên thực tế, bây giờ Quý Bạch rất ít khi hút thuốc, cũng không còn nghiện như trước. Chỉ là vừa rồi lãnh đạo Cục đưa thuốc lá cho anh, trong lúc đợi Hứa Hủ anh hơi buồn ngủ, nên mới hút một điếu cho tỉnh táo.
Anh không lên tiếng, Hứa Hủ cũng không bận tâm Vừa mở cửa đi vào nhà, cô chợt nghe anh từ tốn trả lời: “Anh hút thuốc để tăng thêm can đảm.”
“Anh hút thuốc để tăng thêm can đảm.” Quý Bạch nói xong câu này liền ung dung nhìn Hứa Hủ.
Ban đầu, Hứa Hủ còn chưa hiểu ra vấn đề, anh cần can đảm để làm gì? Sau đó, tim cô đột nhiên đập nhanh một nhịp, cô nhướng mắt nhìn anh.
Lúc này, Quý Bạch đã ngồi xuống ghế sofa, hai chân duỗi thẳng, hai tay tùy ý đặt lên thành ghế phía sau, cả người anh chiếm hết nửa chiếc ghế. Đôi mắt đen của anh lặng lẽ hướng về phía cô, ánh mắt bức người.
Rõ ràng đã sớm dự tính buổi tối hôm nay có khả năng diễn ra chuyện gì, nhưng khi sự việc xảy ra, trong lòng Hứa Hủ vẫn có chút sợ hãi. Gương mặt cô đỏ bừng, cô quay đầu nói: “Em đi rót cho anh cốc nước.”
Lời nói vừa dứt, Quý Bạch liền giơ tay, kéo cô ngồi xuống đùi anh.
Lúc này, áo sơ mi của Quý Bạch xộc xệch, gương mặt điển trai của anh ửng đỏ. Anh tựa người vào thành ghế bất động, mắt không rời khỏi Hứa Hủ: “Được.”
Hứa Hủ vào phòng tìm quần áo ở nhà. Lúc cô đi ra ngoài, Quý Bạch đứng dậy hỏi cô: “Nhà em có đồ ăn không? Anh hơi đói.”
Hứa Hủ biết, tối nay chắc chắn anh ăn chưa đủ no, cô gật đầu: “Anh ngồi đợi một lát, em đi nấu cho anh bát mì.”
***
Bởi vì nhiều năm chuyên nấu đồ ăn đêm cho người thường đi nhậu nhẹt tiếp khách là Hứa Tuyển, kỹ thuật nấu mì của Hứa Hủ không tồi. Sợi mì trắng tinh, thịt nạc thái chỉ xào lăn, lạ