Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
a Hủ ngẩng đầu nhìn anh, thần sắc u ám, gương mặt cô ngược lại phảng phất đỏ ửng khác thường. Cô giơ tay, lấy từ túi áo một thứ ném vào lòng anh: “Em có rồi.”
Quý Bạch ngay lập tức tỉnh táo hoàn toàn.
Bên ngoài cửa sổ ánh bình minh nhàn nhạt, trong phòng ấm áp yên tĩnh. Quý Bạch và Hứa Hủ nhìn nhau, nhất thời không ai lên tiếng.
Mới sáng sớm tinh mơ, Quý Bạch đúng là bị chấn động bởi thông tin này đến mức ngỡ ngàng. Nhưng chỉ trong giây lát, một niềm vui giống như ngọn cửa xanh nhanh chóng sinh sôi nảy nở trong lòng anh.
Quý Bạch ôm Hứa Hủ vào lòng, hỏi nhỏ: “Chẳng phải anh đều dùng bao hay sao? Em cũng đã uống thuốc?”
Có một thời gian, Quý Bạch không dùng bao, Hứa Hủ uống một loại thuốc tránh thai dài hạn thường thấy trên thị trường. Cô rầu rĩ đáp: “Khí hậu của thành phố Lâm tương đối ẩm ướt, có lẽ thuốc bị ẩm. Hơn nữa, cũng có một lần lúc anh rút ra ngoài, bao đã bị tuột ra còn gì?”
Quý Bạch nhìn cô chằm chằm, anh nắm hai tay cô vào lòng bàn tay, ngữ khí đầy ý cười: “Là lỗi của anh.”
Môi lưỡi cuồng nhiệt dây dưa một lúc, Quý Bạch mới buông người Hứa Hủ ra. Đôi mắt đen của anh ngắm cô ở cự ly gần, ngữ khí đầy ý cười: “Em đã muốn sinh, anh đương nhiên nghe em.”
Hứa Hủ nhoẻn miệng cười.
Thật ra sau khi thử thai, tâm trạng của cô trong cả buổi tối tương đối nặng nề. Tuy lúc đó cô quyết định sinh con ngay lập tức, nhưng chuyện này rất quan trọng, cô lại không hề có bất cứ sự chuẩn bị nào, thử hỏi làm sao cô có thể thoải mái? Bắt gặp vẻ hân hoan và tán thành của Quý Bạch vào thời khắc này, Hứa Hủ cảm thấy được an ủi không ít.
Quý Bạch ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ là sáu giờ sáng, còn hai tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ làm việc. Những ngày này, anh và cô đều không thể xin nghỉ phép.
“Em mau thay quần áo, chúng ta đi bệnh viện ngay bây giờ.”
“Vâng.”
Trong lúc Hứa Hủ đánh răng rửa mặt, Quý Bạch đã thay quần áo, gọi điện thoại nhờ người bạn liên hệ với bệnh viện phụ sản của thành phố. Sau khi bố trí xong xuôi, anh cầm chìa khóa xe ô tô ở trên bàn đi ra cửa. Nhưng mới đi vài bước, anh quay lại mở ngăn kéo, lấy hộp nhẫn giấu trong đống quần áo, bỏ vào túi quần.
***
Bên ngoài bầu trời u ám, mưa bắt đầu rơi lộp độp. Bệnh viện vào buổi sáng sớm lạnh lẽo và vắng lặng. Hai người đợi ở khoa phụ sản một lúc, bác sĩ mới xuất hiện.
Rất nhanh có kết quả kiểm tra, thông số của mỗi mục đều phù hợp tiêu chuẩn, xác nhận Hứa Hủ có thai.
Hai người quay ra xe ô tô, mưa vẫn chưa ngừng rơi. Sắc trời sáng hơn một chút, cả con đường trơn ướt như chìm trong hơi nước mờ ảo.
Quý Bạch không lập tức lái xe, mà đỗ xe ở dưới hàng cây bên ngoài bệnh viện. Anh nắm tay Hứa Hủ, lặng lẽ ngắm màn mưa trắng xóa.
Hứa Hủ cũng im lặng. Tin tức này đến quá đột ngột, có rất nhiều việc cô cần phải suy nghĩ và cân nhắc.
Quý Bạch cũng đang cân nhắc một vấn đề. Thời điểm này công việc vô cùng bận rộn, nhưng anh phải bỏ chút thời gian đến nhà cô đề cập chuyện cưới xin. Anh vốn định tổ chức lễ đính hôn trước, nhưng bây giờ có thể bỏ qua tiết mục đính hôn. Đợi đến khi vụ án kết thúc, hai người chuẩn bị kết hôn ngay. Chỉ có điều thời gian quá cấp bách, Hứa Hủ nhiều khả năng phải vác bụng to làm đám cưới.
Quý Bạch thò tay vào túi quần, cầm hộp nhẫn. Khung cảnh hiện tại quả thật quá bình thường và không một chút lãng mạn, nhưng khóe miệng anh vẫn không thể che giấu ý cười.
Quý Bạch hắng giọng, định lôi hộp nhẫn ra ngoài, nào ngờ Hứa Hủ lên tiếng: “Anh ba, em muốn thương lượng với anh về chuyện kết hôn.”
Trái tim Quý Bạch xao động: “Em nói đi.” Bàn tay anh nắm chặt hộp nhẫn ở trong túi quần.
Hứa Hủ ngoảnh đầu nhìn anh, ánh mắt rất chân thành: “Có thai là chuyện có thai, kết hôn là kết hôn. Chúng ta không cần vì đứa con mà vội vội vàng vàng kết hôn. Chúng ta mới chính thức qua lại nửa năm, tuy bây giờ em vô cùng yêu anh, nhưng hôn nhân là cam kết một đời, chúng ta nên thận trọng thì hơn. Hiện tại, chúng ta vẫn còn ở giai đoạn yêu đương say đắm của thời kỳ đầu. Chúng ta nên tiếp tục tìm hiểu đối phương, đợi sau một thời gian, tình cảm ổn định và chín muồi, đến lúc đó chúng ta bàn chuyện kết hôn cũng chưa muộn. Như vậy, cuộc hôn nhân của chúng ta mới càng ổn định, càng bền vững và hạnh phúc hơn. Đương nhiên, con vẫn mang họ của anh.”
Ngoài trời mưa rơi tí tách. Trên đường phố xe cộ mỗi lúc một nhiều. Quý Bạch nhìn Hứa Hủ, trầm mặc không lên tiếng.
Anh đã sớm đoán ra, trong quan niệm của Hứa Hủ, chuyện mang thai trước khi kết hôn chẳng là gì cả. Cô hy vọng tình cảm chín muồi mới kết hôn, cũng phù hợp với tính cách thận trọng và chậm chạp của cô. Thật ra ngay từ đầu, anh cũng dự định đính hôn trước, sang năm mới đi đăng ký.
Câu nói thẳng thắn ‘em vô cùng yêu anh’ của Hứa Hủ khiến anh rung động. Từ trước đến nay, anh và cô chưa từng nói với nhau câu ‘anh yêu em’ hay ‘em yêu anh’. Nào ngờ hôm nay cô vô ý buột miệng thốt ra câu này.
Tuy nhiên, theo cách nói của cô, nhiều khả năng đến lúc con trai anh biết chạy nh