Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.
ao gầy, đối diện với hướng của anh, đang ngồi dựa vào gốc cây, trên đầu máu chảy như suối, nhuộm dần một mảng lớn nửa bên gò má. Mà trong khủy tay hắn đang ôm lấy một cô gái, khẩu súng trong tay đang để ở huyệt thái dương của cô. Kia không phải là Lâm Thanh Nham và Diêu Mông thì còn ai nữa?
Mà đối diện với bọn họ, phía sau một thân cây thô to, còn có một người ngồi dựa vào. Tuyết dưới thân người đó cũng có một mảng máu, mặc quần áo kiểm lâm, thân hình cao lớn rắn rõi, hắn quay lưng về phía Quý Bạch, nhìn không rõ là ai.
Quý Bạch nhìn kỹ tình trạng của ba người, trầm mặc nâng súng lên ngắm chính xác vào Lâm Thanh Nham, nhưng mà cả người Diêu Mông kề sát với hắn, gần như là che chở hết tất cả những điểm quan trọng, anh nhất thời cũng không có chỗ để xuống tay.
Đúng lúc này, chỉ nghe thấy giọng nói suy yếu của Lâm Thanh Nham: “Phùng Diệp, mày thật là âm hồn bất tán.”
Trong lòng Quý Bạch khẽ kinh ngạc, lại liếc nhìn người kia, thấp thoáng thấy được lỗ máu bên vai phải, chắc là đã trúng đạn. Hắn khẽ thở gấp trả lời: “Là do mạng tao không đáng chết, nếu không sao lại có một ngày có thể vạch trần hành vi phạm tội mặt người dạ thú của mày? Bây giờ tao có chết cũng cam lòng rồi.”
Mái tóc dài của Diêu Mông hỗn loạn, trên mặt loang lỗ vết máu, cũng không biết là máu của ai. Giọng nói của cô cũng vô cùng khản đặc: “Tại sao? Lâm Thanh Nham, tất cả những chuyện này là tại sao chứ?”
***
Nửa giờ trước.
Lý do thoái thác của Hứa Hủ đã thành công thuyết phục được Lâm Thanh Nham. Hắn rất tự phụ, cũng không tin rằng cảnh sát có thể nhanh chóng tìm được nơi này như vậy.
Sau khi hắn cột Hứa Hủ vào thân cây, liền kéo theo Diêu Mông, thất tha thất thểu đi trong tuyết. Hắn cũng chưa nghĩ ra là phải đi đến chỗ nào, hắn chỉ muốn tìm một nơi đẹp nhất. Chỉ tiếc là đêm nay không có ánh trăng, rốt cuộc vẫn có chút tiếc nuối.
Diêu Mông đã giống như một cái xác biết đi, lắc lư đi theo sau hắn. Bộ dạng này làm hắn rất thích cực kỳ thích, liền dứt khoát kéo hai tay bị trói chặt của cô, lặng lẽ đi trong tuyết.
Đột nhiên, Phùng Diệp từ trong bụi cây lao ra, cầm một cây côn gỗ, đập mạnh vào ót hắn. Lâm Thanh Nham chỉ cảm thấy một trận đau đớn, choáng váng, ẩm nóng, liền gục trên tuyết.
Diêu Mông ngẩn ngơ nhìn sự chuyển biến nhanh chóng trước mắt, nhìn Phùng Diệp mặt đầy râu đứng trước mặt cô, đôi mắt đen thẳm đang nhìn cô chăm chú.
Đêm hôm đó, sự xuất hiện của hắn giống như một giấc mộng, gieo rắc mầm mống hoài nghi vào lòng Diêu Mông. Cô không nói với cảnh sát về sự tồn tại của hắn, hoàn toàn là phản ứng theo bản năng.
Mà lúc cô ý thức được sự hoài nghi này là nhằm vào Lâm Thanh Nham thì đã không còn kịp nữa rồi. Lâm Thanh Nham giống như có thể nhạy bén cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc nhỏ bé của cô, liền nhanh chóng khống chế sự tự do của cô.
Cô không ngờ rằng hôm nay Phùng Diệp sẽ đột nhiên xuất hiện, làm cho cô sống lại từ chỗ chết.
Ánh mắt của Phùng Diệp vô cùng lo lắng, âm thanh trầm thấp mạnh mẽ: “Đừng sợ, anh cứu em đi...” Nói xong liền lấy ra một cây dao nhỏ, cắt sợi dây thừng đang trói tay cô. Khi cây dao lạnh lẽo chạm vào cổ tay, đầu óc hỗn độn vì thuốc của Diêu Mông bỗng giật mạnh, nhớ đến Lâm Thanh Nham vẫn còn ở sau lưng mình, cô bật thốt lên: “Hắn có súng! Trước tiên bắt hắn...”
“Pằng.” Không kịp rồi.
Diêu Mông chỉ nhìn thấy biểu tình của Phùng Diệp cứng ngắc một chút, cúi đầu nhìn về phía bả vai. Nơi đó xuất hiện thêm một lỗ máu. Trong nháy mắt tiếp theo, Diêu Mông cảm thấy eo mình bị ôm lấy, rồi bị Lâm Thanh Nham kéo vào trong lòng hắn, cả hai người đồng thời ngã ngồi xuống đất. Mà Phùng Diệp sau khi giãy dụa cũng đã bò đến tránh né sau gốc cây.
Phùng Diệp đột kích một gậy sau ót Lâm Thanh Nham chỉ làm hắn hơi tối sầm té ngã trên mặt đất, khi mặt hắn tiếp xúc với tuyết lạnh đã tỉnh táo trở lại. Cộng thêm việc trong lòng hắn vẫn còn có chuyện vương vấn, ý niệm rất mạnh khiến hắn cố nén lại sự đau đớn mơ hồ, bò dậy bắn một phát vào Phùng Diệp.
Đây chính là một màn ba người giằng co khi Quý Bạch đuổi tới nhìn thấy.
Có lẽ ba người đều ôm quyết tâm nhất định sẽ chết, lúc Diêu Mông hỏi ra một vấn đề khúc mắc đau đớn nhất trong lòng, hai người đàn ông này đều lặng xuống, yên lặng nhìn nhau. Một ánh mắt tràn đầy châm chọc, một ánh mắt tràn ngập thống hận sâu sắc.
Lâm Thanh Nham nghiêng mắt nhìn cô, dịu dàng nói: “Bà xã, chẳng liên quan gì hết. Chuyện giữa chúng ta chẳng liên quan gì đến hắn.”
Phùng Diệp thở hổn hển, lạnh lùng nói: “Phải không? Chẳng lẽ không phải bởi vì mày đã đoạt đi tất cả mọi thứ thuộc về tao, bây giờ cũng muốn đoạt đi người con gái mà tao yêu sao?”
Cả người Diêu Mông chấn động, sắc mặt của Lâm Thanh Nham đột nhiên lạnh xuống. Máu tươi trên đầu hắn vẫn còn chảy, đã chảy đầy ra khắp khuôn mặt. Nhưng đôi mắt lại đột nhiên trở nên lạnh lùng sắc bén. Quý Bạch nghe thấy hai người sắp nói ra nội tình vụ án thiên sứ Hồng Kông, liền chăm chú ngắm chính xác vào Lâm Thanh Nham, cẩn thận lắng nghe. Một khi hắn có động tác gì khác thường, anh sẽ lập tức nổ