Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.
ớc mặt rồi quay sang Thư Hàng.
Thư Hàng mở cốp xe, xách hành lý của hai người ra ngoài: “Lần đầu tiên cậu đưa học trò nhỏ tới Bắc Kinh, bọn tớ sao có thể để cô ấy ở nhà nghỉ? Tớ đã trả phòng bên đó và đặt phòng tổng thống ở đây rồi. Nơi này gần đại học H hơn. Tám giờ sáng mai, tớ sẽ đến đón hai người.”
Giường trong phòng ngủ chính của phòng tổng thống khách sạn rất lớn, Hứa Hủ duỗi thẳng chân tay cũng chỉ chiếm chưa đến một nửa. Quay đầu ngắm cảnh đêm phồn hoa rực rỡ bên ngoài cửa sổ, trong lòng cô bỗng xuất hiện nỗi lo lắng bất an.
Ban đầu Hứa Hủ tưởng do thay đổi hoàn cảnh, nhắm mắt một lúc, cô mới phát hiện bụng đói cồn cào. Hứa Hủ nhìn đồng hồ, cô ăn một ít đồ trên máy bay từ lúc hơn năm giờ chiều, bây giờ đã là mười một giờ đêm. Một lúc sau, Hứa Hủ không chịu đựng nổi nữa, liền ngồi dậy bước xuống giường.
***
Quý Bạch xem tin tức buổi đêm một lúc, vừa định tắt đèn đi ngủ, anh bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng ở bên ngoài.
Quý Bạch mở cửa phòng liền bắt gặp một hình bóng nhỏ bé mặc áo ngủ màu trắng đi chầm chậm về phía phòng ăn. Quý Bạch hơi ngạc nhiên, anh tưởng bộ đồ ngủ của Hứa Hủ sẽ có hình gấu mèo hoa cỏ gì đó, không ngờ cô mặc áo choàng ngủ cổ mở rộng, thắt eo của người phụ nữ trưởng thành. Tuy nhiên... Quý Bạch mỉm cười, áo choàng ngủ rất dài và rộng, khoác vào người cô chẳng khác nào bé gái lén lút mặc đồ của người lớn cả.
Quý Bạch lại nhìn gương mặt ửng đỏ của Hứa Hủ: “... Được.”
Thân hình cao lớn của anh ngồi bất động một chỗ, Hứa Hủ đương nhiên phải cúi người xuống dọn cốc đĩa. Thân thể cô lắc lư trước mắt Quý Bạch, ở cự ly rất gần. Trên thực tế, áo ngủ của cô rất rộng nên chẳng nhìn ra đường nét ở bên trong. Nhưng cũng chính vì điều đó, Quý Bạch đột nhiên nhớ tới cảm giác đầy đặn mềm mại lạ thường còn lưu lại trên đầu ngón tay từ nhiều ngày trước.
Lúc bấy giờ anh chỉ cười cho qua, bây giờ hồi tưởng lại mới thấy, xúc cảm đó rất tuyệt.
Quý Bạch không còn là thiếu niên tuổi mới biết yêu. Sau khi về phòng ngủ, anh đứng trước cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm đẹp đẽ của Bắc Kinh, trong đầu toàn là hình ảnh Hứa Hủ.
Gần đây, anh thường chú ý đến cô, tựa hồ đã trở thành thói quen. Chỉ cần cô xuất hiện, ánh mắt anh dù vô tình hay hữu ý cũng dừng lại trên người cô. Ngắm mái tóc ngắn của cô, anh cũng thấy vừa mắt, dáng người nhỏ bé của cô cũng vừa mắt, kể cả biểu cảm bướng bỉnh của cô, anh cũng thấy vừa mắt.
Hứa Hủ không mang đến cảm giác mãnh liệt cho anh. Trên thực tế, do nguyên nhân tính cách và công việc, anh chưa từng có cảm giác đó với một người phụ nữ. Tuy nhiên, ở bên cạnh Hứa Hủ, anh thấy rất yên bình, rất dễ chịu.
Cô không giống hình mẫu người bạn gái trong dự tính của anh. Anh vốn cho rằng, năm nay gần ba mươi tuổi, anh càng có khả năng động lòng trước các cô gái chững chạc và trí tuệ. Khi Hứa Hủ mặc áo ngủ của người phụ nữ trưởng thành, trông cô vẫn giống một đứa trẻ, nhưng anh lại thấy rất tuyệt.
Quý Bạch biết rõ bản thân, anh không muốn chơi bời, càng không muốn tùy tiện thử nghiệm. Anh chẳng có thời gian để lãng phí. Anh coi bạn gái chính là đối tượng kết hôn trong tương lai.
Ngẫm nghĩ một hồi, Quý Bạch kết luận, đợi sau khi kết thúc vụ án này, anh sẽ tiến một bước tìm hiểu sâu hơn và xác nhận tâm ý của anh đối với Hứa Hủ.
Sau đó, anh sẽ toàn lực theo đuổi cô.
Hai người hiện là quan hệ đồng nghiệp, quan hệ cấp trên cấp dưới, quan hệ thầy trò... Đây chẳng phải là điều kiện có lợi hay sao?
***
Chưa đến sáu giờ sáng ngày hôm sau, Hứa Hủ còn đang chìm trong giấc ngủ, mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô tưởng có tình hình khẩn cấp, vội chạy đi mở cửa mà quên cả đi dép.
Cửa vừa mở ra, Hứa Hủ liền nhìn thấy Quý Bạch mặc bộ đồ thể thao, thân hình cao lớn tựa vào khung cửa, anh cúi đầu nói với cô: “Em mau thay quần áo, chúng ta chạy bộ.”
Hứa Hủ nghi hoặc. Kể từ lúc xảy ra vụ án Diệp Tử Tịch, hai người đã tạm dừng tiết mục thể dục buổi sáng.
“Tại sao?” Cô hỏi: “Chẳng phải đợi đến khi vụ án kết thúc hay sao?”
Quý Bạch cất giọng nhàn nhạt: “Càng vào giai đoạn căng thẳng, chúng ta càng phải giữ thể xác và tinh thần khỏe mạnh.” Nói xong, anh lập tức quay người, đi ra ngoài phòng khách đợi cô.
“Vâng.” Hứa Hủ nhận ra, lãng tử của ngày hôm qua đã khôi phục trạng thái bình thường.
***
Hoa viên của khách sạn buổi sáng sớm rất vắng vẻ yên tĩnh. Chạy một lúc, Hứa Hủ liền phát giác điều bất thường. Trước đây Quý Bạch luôn chạy mất hút, hôm nay cứ chạy một đoạn, anh lại dừng bước hoặc giảm tốc độ đợi cô. Sau đó, anh chạy song song bên cạnh cô.
Lúc Quý Bạch dừng lại đợi Hứa Hủ lần thứ ba, cô không nhịn được mở miệng hỏi: “Tại sao hôm nay anh lại giảm tốc độ đợi em?”
Quý Bạch trả lời rất tự nhiên: “Ở đây không quen thuộc, dễ bị lạc đường.”
Hứa Hủ hiểu ý anh. Ngắm gương mặt anh tuấn của Quý Bạch dưới ánh ban mai, cô hơi xúc động: “Cám ơn anh. Anh khỏi cần lo cho em, em đã xem qua sơ đồ khách sạn, không thể nào lạc đường.”
Quý Bạch quay đầu về phía Hứa