Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342357

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.

hiện trường gây án. Sau đó, Hứa Hủ không thể kiềm chế, mở thư mục đó, ngắm gương mặt của anh vài giây rồi đóng lại.
Một lúc sau, cô lại mở ra ngắm vài giây.
Trong khi Hứa Hủ thất thần, Triệu Hàn cầm tập tài liệu đi vào, nói với Lão Ngô: “Phòng giám định đã có báo cáo, để cháu scan rồi fax cho sếp.”
Hứa Hủ trầm mặc trong giây lát, cô cũng cầm tập tài liệu, đi theo Triệu Hàn sang phòng sao chụp ở bên cạnh.
Thứ cần giám định là bột phấn lấy từ dấu chân của kẻ tình nghi, hôm qua cảnh sát huyện Hưởng Xuyên đã đi cả đêm mang tới Cục Cảnh sát thành phố. Triệu Hàn đứng trước máy scan, kiểm tra kỹ từng trang một. Hứa Hủ nói: “Anh hãy đi thông báo cho cảnh sát huyện Hưởng Xuyên, em giúp anh scan, như vậy sẽ càng nhanh hơn.”
Từ trước đến nay, Hứa Hủ làm việc luôn tỉ mỉ nhanh nhẹn, Triệu Hàn gật đầu, đưa tài liệu cho cô: “Gửi xong em hãy gọi điện báo với sếp một câu nhé.”
Tiếng tín hiệu điện thoại kết nối, trong lòng Hứa Hủ lan tỏa niềm vui khó diễn tả.
Chỉ sau một hồi chuông, Quý Bạch đã bắt máy: “Chuyện gì vậy?”
Hứa Hủ: “Đã có kết quả giám định, chúng em fax về cảnh sát huyện Hưởng Xuyên. Em cũng gửi cả bản điện tử vào máy di động của anh.”
“Tốt.”
Giọng nói Quý Bạch hơi khàn khàn, nên trầm thấp hơn thường lệ. Hứa Hủ ngừng một giây, mở miệng: “Vậy, chào anh.”
“Khoan đã.” Quý Bạch ngăn cô lại.
Hứa Hủ im lặng.
Cô cảm thấy một cách rõ ràng, trái tim của cô theo câu nói của anh phảng phất bị nhấc lên.
***
Tại một ngõ nhỏ nào đó ở huyện Hưởng Xuyên, Quý Bạch đang tựa người vào thành ghế sau của chiếc xe ô tô không bắt mắt.
Anh dẫn một chi đội, mai phục suốt đêm ở bên ngoài một nhà nghỉ nhỏ, nơi nghi ngờ Trần Dũng sẽ xuất hiện, nhưng vẫn không có thu hoạch. Có lẽ Diêu Mông đã nói với Tô Mục nên Tô Mục bắt Quý Bạch ra hàng ghế sau ngủ vài tiếng đồng hồ, cam đoan một khi kẻ tình nghi xuất hiện sẽ lập tức đánh thức anh. Diêu Mông và Tô Mục ngồi ở đầu xe chờ đợi.
Quý Bạch không từ chối, chỉ là vừa thiếp đi, anh liền bị điện thoại của Hứa Hủ đánh thức.
“Mấy ngày nay ở thành phố không có chuyện gì đấy chứ?” Quý Bạch cất giọng ôn hòa.
“Tất cả vẫn bình thường.” Hứa Hủ trả lời: “Bên anh thì sao?”
“Vẫn đang mai phục, nhưng cũng nhanh thôi.”
Hai người im lặng vài giây, Hứa Hủ hỏi thẳng vấn đề cô quan tâm nhất: “Em nghe giọng nói của anh hơi khàn khàn, anh không sao đấy chứ?”
Quý Bạch cầm điện thoại, ngắm nhìn phố huyện tấp nập người qua lại, khóe miệng anh từ từ ẩn hiện ý cười: “Tôi hơi khó chịu trong người, bởi vì lái xe thâu đêm, đại khái năm mươi tiếng đồng hồ chưa chợp mắt. Tôi đang chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.”
Hứa Hủ ngẩn người, không lên tiếng.
Thật ra đối với Quý Bạch, thức mấy chục tiếng đồng hồ chẳng là gì, trước đây có lúc anh còn vất vả hơn nhiều. Từ trước đến nay, anh không bao giờ kể khổ với người khác. Nhưng đối tượng là Hứa Hủ... khiến cô xót xa một chút cũng tốt.
Nghe ngữ khí gặp sóng gió cũng không xao động của Quý Bạch, trong đầu Hứa Hủ phảng phất có thể mường tượng ra dung mạo mệt mỏi của anh. Điều này khiến lòng cô không mấy dễ chịu, đôi lông mày bất giác nhíu chặt.
“Vậy anh hãy lập tức nghỉ ngơi đi, em không làm phiền anh nữa.” Hứa Hủ nói nhanh: “Ngoài ra, anh hãy cố gắng đảm bảo giấc ngủ, ăn cơm đúng giờ. Có chuyện gì liên lạc sau, chào anh.”
Quý Bạch còn chưa kịp mở miệng, cô lại bổ sung một câu: “Thầy, thầy mau ngủ đi.” Nói xong, cô lập tức cúp điện thoại.
Quý Bạch nhìn màn hình điện thoại tối dần, khóe miệng anh nhếch lên. Lúc này, một cảnh sát địa phương ngồi ở hàng ghế trước ngửi thấy điều bất thường, cười ngoác miệng hỏi anh: “Quý đội, là chị dâu gọi điện thoại quan tâm anh phải không?”
Quý Bạch không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận. Anh tựa thân hình mệt mỏi về phía sau, khép mi mắt, khóe miệng vẫn còn đọng ý cười: “Phụ nữ thường hay bận tâm lo nghĩ... Tôi ngủ một lúc đây, có tình hình nhớ gọi tôi.”






Ánh chiều tà dần dần bao phủ khắp không gian, đèn đường lần lượt thắp sáng.
Người dân ở huyện nhỏ thích đi dạo sau bữa cơm tối, từng tốp người đi qua đi lại trước cửa nhà nghỉ. Bà chủ nhà nghỉ bê một chiếc ghế ra ngoài cửa ngồi, vừa cắn hạt dưa vừa tươi cười trò chuyện với mọi người.
Quý Bạch, Tô Mục và Diêu Mông ngồi trong xe, nhìn chằm chằm vào đường phố phía trước. Ở quầy bán báo và cửa siêu thị náo nhiệt cách đó không xa, nhiều cảnh sát hình sự mặc thường phục lặng lẽ chờ đợi.
Bọn họ đã mai phục mười mấy tiếng đồng hồ. Theo một nguồn đáng tin cậy, hôm nay Trần Dũng sẽ quay về nhà nghỉ. Thần kinh của những người cảnh sát hình sự cũng dần căng lên như dây đàn khi màn đêm buông xuống.
Trong dòng người đông đúc, một người đàn ông mặc áo đen, chiều cao trung bình, thân hình cường tráng đi từ siêu thị về nhà nghỉ. Đêm tối náo nhiệt, gương mặt căng thẳng của hắn bộc lộ tia hung ác.
Bên ngoài đám đông, chếch về tay trái có một người đàn ông cao gầy đang nhìn chằm chằm Trần Dũng bị giải lên xe. Sắc mặt hắn tương đối khó coi, trên vai hắn đeo một c